Các bạn có biết rằng, có những việc tốt mà đôi khi để thực hiện được chúng ta lại cần sự dũng cảm không? Đó là những việc mà nhìn qua có vẻ như nếu làm xong, phần thiệt thuộc về ta, còn phần lợi lại thuộc về người khác. Mình đang nói đến việc Tha thứ & bỏ qua, một chủ đề thú vị mà mình đã có cơ hội được nghe chính cô Trish SummerField trực tiếp chia sẻ tại UCIE hôm vừa rồi.
Trong cuộc sống, dù bạn bè hay người thân có tốt đến mấy, song ít nhất sẽ có đôi lần ta bị họ làm tổn thương. Chỉ đơn giản là một lời đánh giá, phán xét không hay, của họ đối với bạn,hoặc những hành động của họ khiến chúng ta không vừa mắt. Khi đó, chúng ta thường có xu hướng phản ứng theo hai cách:
|
Phản ứng |
Tỏ ra cáu gắt, xả mọi sự nóng giận lên đối phương, cách này xem ra khá phổ biến |
Không biểu hiện gì, song trong thâm tâm lại thấy rất khó chịu, và để bụng.
|
|
Kết quả |
Khi nguôi ngoai cơn giận, có thể đôi bên sẽ làm hòa, song người bị trút cơn giận có thể sẽ rất ấm ức. |
Cái bong bóng ức chế ngày một lớn, cho đến một lúc nào đó không chịu được nữa thì thì nổ tung, hậu quả khôn lường. |
Cả hai phản ứng trên đều cho kết quả không tốt. Chúng sẽ tạo ra các suy nghĩ, các luồng năng lượng tiêu cực mà người này gửi cho người kia. Mà thông thường, khi cho đi cái gì, bạn cũng sẽ nhận lại đúng cái đó. Chẳng hạn bạn cười với một ai đó, họ cười lại và ta cảm thấy rất vui. Do đó, tương tự khi ta tức một ai đó ra mặt thì nếu mà chẳng may lại vừa bước chân ra khỏi cửa mà chạm trán thì chắc ngày hôm ấy mất vui.
Bí mật của sự bình an, của niềm vui, của một ngày hạnh phúc đơn giản vậy đó, vậy mà chúng ta vẫn thường xuyên tích trữ những năng lượng tiêu cực trong mình bằng thói quen để bụng, đàm tếu sau lưng người khác. Việc đó không những ảnh hưởng tới khả năng tập trung, mà khoa học còn chứng minh nguy cơ mắc các bệnh tim mạch, tốc độ lão hóa của bạn còn tằng lên cao gấp 5 lần bình thường .

Dù biết là như vậy, song trên thực tế thì mình phải công nhận là không dễ để có thể làm được. Một rào cản phổ biến là chúng ta thường cảm thấy họ có lợi, mình bị thiệt khi tha thứ cho người khác. Song hãy nhìn lại xem, cái người làm ta tổn thương đáng lẽ bị trừng phạt thì lại cười tươi roi rói, còn ta là người tốt, là nạn nhân thì lại buồn bực, đau khổ. Sau đây là những suy nghĩ phổ biến khi chúng ta đắn đo việc tha thứ & bỏ qua:
|
“Nếu tha thứ thì mình là người yếu đuối!” |
Đừng quên rằng tha thứ là một việc tốt, và làm việc tốt thì khó hơn và đòi hỏi lòng dũng cảm đấy. |
|
“Nếu tha thứ thì mình không tôn trọng bản thân mình” |
Không phải đâu, khi tha thứ, bạn sẽ rũ bỏ được những suy nghĩ tiêu cực, giúp tâm trí bình an, thanh thản. Đó Đó mới chính là tôn trọng bản thân. |
|
“Không được, không thể tha được, phải dạy cho họ một bài học!!” |
Được thôi, nhưng hãy nhớ rằng bạn cho đi một điều gì đó, bạn sẽ nhận lại được gấp bội phần! |
Một khi chúng ta đã hiểu được bản chất và những lợi ích của tha thứ như vậy, có lẽ sẽ không còn lí do gì để ta sợ phải tha thứ cho người khác nữa. Bên cạnh đó, cô Trish còn chia sẻ hai bài tập rất hữu ích.
Thứ nhất, hãy tập thở cho đúng cách, một lần mình đã chia sẻ với các bạn rồi. Đa số chúng ta đều thở sai cách, đó là chỉ hít đến lồng ngực. Còn thở đúng là thở như trẻ con thờ ấy, bụng phập phồng. Đơn giản là nếu bạn hay để bụng, thì hãy để cho những làn không khí mát lành đi xuống bụng bạn, thổi bay đi những phiền toái bực dọc tích trữ lâu ngày trong đó.
Thứ hai, khi gặp “đối phương” (người có lỗi với bạn). Hãy nhớ rằng tự sâu bên trong, bản chất họ là người tốt giống như bạn. Do vậy, hãy mỉm cười và trao đi thông điệp yêu thương, trao đi những suy nghĩ tích cực. Rồi bạn sẽ thấy, việc tha thứ cho người khác sẽ không hề khiến bạn phải đau đớn quằn quại, mà sẽ giúp cho đời bạn thêm vui đấy!!

Một ngày tốt lành,
Phương Live
P.s: Nếu bạn chẳng may có gây “lỗi lầm” gì với mình trong khóa khứ thì cứ để lại comment nhé, mình sẽ tha thứ cho bạn, hehe!
Bà Trish Summerfield, Chuyên gia của chương trình “Giá trị sống”, từng là khách mời của chương trình “Người đương thời”. Trish Summerfield giảng dạy về TDTC và GTS tại Thổ Nhĩ Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Singapore, Thái Lan, Lào Campuchia… thông qua chương trình của UNESCO. Đến VN làm việc cách đây hơn 8 năm, Trish bắt đầu viết giáo trình và sách về hai chương trình trên. Chị đã viết giáo trình “Những hoạt động của Giá trị sống dành cho trung tâm cai nghiện ma tuý” trong khuôn khổ hợp tác với Bộ LĐ-TB&XH, các sách lưu hành nội bộ “Tư duy tích cực”, “Nền tảng dẫn đến thành công”. Trish Summerfield – Frederic Labarthe – Anthony Strano là nhóm tác giả của quyển “Tư duy tích cực: Bạn chính là những gì bạn nghĩ!” đã được First News liên kết với NXB Văn hoá Sài Gòn ấn hành. (nguồn từ báo Lao Động Cuối tuần số 49 Ngày 16/12/2007)
P.S. Nếu thấy bài viết thú vị, hãy gửi link cho bạn bè hoặc chia sẻ ngay niềm vui này qua nhé!. Ngoài ra hãy đăng ký nhận email khi có bài mới!
P.P.S. Bạn cũng có thể sưu tầm (copy) bài này về web của bạn song vui lòng ghi rõ "theo mrlive.org" nhé. Mình biết ơn bạn lắm lắm!
P.P.S.S. Bạn có FB? Hãy cùng kết nối để cùng sung sướng với mình mỗi ngày nha!


mail: hoangphucfx@gmail.com Mình rất muốn được nghe hết câu chuyện... 


Nói thì rất dể, nhưng đôi lúc ta lại không kiểm soát cảm xúc của mình
bài viết rất hay.phải rồi, tha thứ và bỏ qua, ít nhất tâm hồn cũng cảm thấy bình yên…
Cảm ơn anh về bài viết. Đúng là không nên thể hiện nỗi bực tức nhất thời, chỉ của bản thân mình trong giây phút nóng vội nào đó , mà tình bạn,.. có thể rạt nứt, hay rồi cũng có ng bị tổn thương. Em hiểu như vậy nên hay tự “để bụng” 1 mình. Bởi thế nên tâm trạng không được thoải mái, buồn… nhưng đối phương thì không biết điều đó. Sau khi đọc bài viết của anh, và comment của mọi người, em biết mình nên sửa đổi ra sao để “bản thân luôn mỉm cười với mọi người và tự mỉm cười với chính mình”. Chúc anh luôn vui vẻ và thành công…:)
Hạnh phúc luôn bên em!
anh live ơi!
em có 1 câu chuyện muốn chia sẻ cùng anh: Em có lỗi với 1 bạn ở gần phòng. Mặc dù em đã nhận lỗi và mong bạn ý tha lỗi cho em. Bạn ý bảo ko có chuyện j đâu nhưng bây giờ gặp em bạn ý cứ lạnh te thậm chí em chào cũng ko thèm đáp lại. Em đã nói chuyện vs bạn ý 1 cách thẳng thắn nhưng bạn ý lại nói 1 câu xúc phạm em. Nên bây giờ em cũng ko thèm (coi như ko có sự xuất hiện của bạn ý) quan tâm như trước nữa, nhưng thực sự em thấy rất khó chịu khi hàng ngày phải giáp mặt vs bạn ý. Em rất sợ bị mất đi 1 ng bạn. Em phải làm gì hả anh?
Mong sớm nhận được hồi âm
Cảm ơn em đã chia sẻ nhé
Điều quan trọng là em đã xin lỗi bạn & bày tỏ sự chân thành của mình. Điều đó là rất tốt. Tuy nhiên, xin lỗi cũng có rất nhiều cách khác nhau, có những người chỉ cần nhận “lời xin lỗi” là đã khiến họ thoải mái, song có những người lại khác. Em thử gửi cho bạn ấy bài viết “Tha thứ & Bỏ qua” này xem sao
Chúc em thành công, hạnh phúc luôn bên em,
^^. I will practice how to forgive somebody..
Then happiness be with you always ^^!
Hai từ “tha thứ” theo mình ko dễ để thực hiện. Sau khi mình đi học TTG học bài kiềm chế cảm xúc. Trong công ty mình , có một người luôn ganh ghét và tìm cách phá mình. Mình cố gắng không giận , bỏ qua, thậm chí còn giúp đỡ cho công việc của người đó để mong ” 1 nhịn 9 lành” nhưng lần thứ nhẩt, thứ 2….. đến hơn chục lần bỏ qua, người ta càng lấn lướt thậm chí tha hồ gây khó dễ cho công việc của mình đến nỗi mình không thể thực hiện tốt công việc tại cty. Mình đã tìm cách nói chuyện với người đó một cách thân thiện nhằm tìm ra nguyên nhân và giải pháp nhưng người đó hoàn toàn không quan tâm nhửng điều mình nói thậm chí còn cười theo kiểu mình đang nhờ vả .Theo bạn thì trong trường hợp này, mình thực hiện hai từ ” tha thứ” và ” bỏ qua” như thế nào đây. Trong khi về vai vế, mình ko thua gì cả
Cám ơn bạn đã chia sẻ nhé. Mình thấy bạn đang làm rất tốt ở điểm là giữ cho bản thân mình luôn được bình an, hãy tiếp tục phát huy.
Còn về giải pháp cho người bạn kia, mình nghĩ hãy chia sẻ những cảm xúc thực của bạn cho họ hiểu (bạn quan tâm đến họ song họ lại thờ ơ, bạn buồn như thế nào?) cũng như những mong muốn của bạn với họ xem thế nào (nếu họ vẫn ko chịu lắng nghe, hãy nhờ cấp trên xem sao?). Mình tin luôn có giải pháp mới. Hãy cứ thử xem ^^!
Hạnh phúc luôn bên bạn,
Nếu bạn chồng bạn và bạn thân nhất của bạn ngoại tình. Bạn thân của bạn ngang nhiên trả lời, tôi chẳng cảm thấy có lỗi gì vì đơn giản là tôi yêu chồng bạn. Bạn sẽ tha thứ chứ? Và tha thứ nghĩa là sẽ sống như thế nào? Tôi đơn giản tát bạn tôi, ko sỉ nhục ko lăng mạ và ko bao giờ nghĩ tới người bạn đó và hành vi của họ nữa. Đấy có gọi là tha thứ ko? Hay tha thứ là coi như ko có chuyện gì xảy ra?
Cám ơn bạn đã chia sẻ nhé. Trong trường hợp này, theo quan điểm của mình thì những hành động thể hiện sự tha thứ, bỏ qua của người vợ là :
1. Hỏi xem người bạn kia có thực sự yêu thương chồng ko?
Nếu có, người vợ đơn giản là chấp nhận sự thật : Chồng mình có những điểm tốt, nên người ta mới yêu chứ.
2. Hỏi xem người bạn kia có coi mình là bạn, và tôn trọng mình ko?
Vì việc xen ngang vào một mối quan hệ đã được ràng buộc bằng pháp luật (vợ chồng) của người khác khi không được phép có thể coi là một hành động thiếu đạo đức (so với chuẩn mực xã hội), và trong quan hệ bạn bè thì điều này có thể thể hiện sự thiếu tôn trọng bạn bè. Song nếu người bạn kia tỏ ra hối lỗi, và thật sự vẫn muốn coi người vợ là bạn, thì người vợ có thể “chấp nhận” hành vi của họ như là một sai lầm (là người ai cũng có thể mắc sai lầm mà).
3. Nói chuyện với người chồng (tương tự với 2 câu hỏi trên) và sau đó cả ba người : Vợ, Chồng, Người bạn kia cùng ngồi nói chuyện và tìm ra giải pháp tốt nhất.
Phải nên có sự có mặt của người chồng trong tình huống này để tìm ra nguyên nhân sâu sa nhất. Song rồi cả 3 người cùng tìm ra giải pháp phù hợp nhất với những cam kết rõ ràng
Nói tóm lại, Tha thứ là chấp nhận những điểm chưa tốt và tìm giải pháp cải thiện chứ không phải là coi như ko biết gì, còn “bỏ qua” trong nghĩa bài này mình viết là chuyển hóa ý nghĩa và suy nghĩ về nó một cách tích cực chứ không phải là để bụng.
Hạnh phúc luôn bên bạn,
Chào anh Live !
chẳng nhẽ suốt ngày em phải chịu đựng và đi dọn nhà hay sao anh vì thời gian có hạn mà
em gặp 1 vấn đề mà có lẽ nhiều người cũng gặp phải là em là người rất ngăn nắp gọn gàng nhưng em lại ở cùng 1 tên não phải :d thành ra em suốt ngày bực tức với nó . em cũng đã nhường nhịn rất nhiều ( em dọn lại những gì nó vứt lung tung ra nhưng em vẫn rất bực tức , có đôi lần em nói mà nó không chịu sưa , em cố gắng kiềm chế cảm xúc bực tức của mình ( chưa cãi nhau lần nào ạ ) những sau đó em vẫn tức
Em thử “đồng điệu” với bạn đó xem sao ^^! Một ngày nào đó tới mức cả hai người đều ko chịu nổi, biết đâu bạn em sẽ là người bắt đầu cùng đi dọn với em ^^! Đôi khi người ta phải nhìn thấy hậu quả thì mới chịu thay đổi
em chưa giám tưởng tượng khi mình đồng điệu với nó thì chỗ ở của em nó như thế nào nữa
Chúc anh 1 ngày vui vẻ :0
Mình xin bổ sung thêm là để tha thứ cho người khác thì cần phải đồng cảm với họ,có thể tự nhủ với bản thân rằng khi đó “đối phương” có chuyện gì buồn chăng hoặc bị ai đó trút giận nên mới vậy,chứ bình thường người đó rất là tốt.Đồng ý với bạn là cách thở sâu rất có lợi cho việc kiểm soát cảm xúc.Chúc 1 ngày tốt lành
Uhm! Cám ơn quá tặng của anh ở bbt
Khá thú vị!
Tuy nhiên em hãn còn một thắc mắc nho nhỏ?
Trong câu chuyện của anh cả hai đều không thể chịu nổi cái mùi khó chịu và hôi thối của sự ghét bỏ, và đều muốn ném khoai tây đi thật xa!
Nhưng với trường hợp của em chẳng hạn, khi em tha thứ cho 1 người đó rồi! họ biết lỗi rôi! Nhưng không bỏ được cái tính ấy, tiếp tục pham lỗi thì làm sao có thể tha thứ được nhỉ?
Nếu em có thể tha thứ được lần 1, thì em cũng có thể làm được lần 2, và làm được mãi mãi. Sự bao dung sẽ lớn lên trong em. Tuy nhiên em nên phân biệt giữa tha thứ…. và làm ngơ nhé. Khi em tha thứ cho ai đó, ko chỉ là xua tan bực dọc bản thân mình, mà mình còn cần giúp họ nhận ra lỗi lầm và tìm cách sửa chữa. Còn làm ngơ nghĩa là … em ko quan tâm tới họ hoặc những hành động đó nữa ^^!
Cảm ơn bạn. Những bài viết của bạn rất có ý nghĩa, nội dung lại sâu sắc. Có lẽ bạn là người rất được mọi người tin cậy, để chia sẽ đây.:D
Nhưng nói thật, đọc bài viết của bạn mình có cảm giác là lạ…Hay thì hay nhưng lại có cái gì đó…tui ko thể diễn tả được.:(
Cảm ơn Nhung đã chia sẻ nhé. Bạn có thể nghe thêm một Audio cũng cùng chủ đề này ở trên trang chủ BBT. Mình hi vọng một số cảm giác ko diễn tả được của bạn sẽ sớm rõ ràng ^^! Một ngày tốt lành
Anh Live ơi, vậy thì làm thế nào để tha thứ cho chính bản thân mình? Đối với em hình như nó còn khó hơn tha thứ cho người khác T-T
Cám ơn Quỳnh đã chia sẻ… kinh nghiệm của Live là… ko dằn vặt, ko trách móc, ko hối hận nữa.
Vì tất cả cũng qua rồi, và có lẽ cách tha thứ tốt nhất cho bản thân… là kể từ giây phút đứng trước gương, dõng dạc tuyên bố “Tôi tha thứ cho bạn!!!”
em bắt đầu làm mọi thứ… để người trong gương (bản thân em) tránh được các sai lầm trong khóa khứ, và trở nên tốt hơn.
Chúc em thành công nghen ^^
Live says rất mâu thuẫn đó mà,nếu tha thứ cho bản thân,tức là bản thân bạn nhận lỗi khi lỗi lầm là ở một người khác cần bạn tha thứ.Bạn có tha thứ cho người ấy không?một ông bố rất yêu con trai thì lỗi lầm là ở người cha đầy tình thương ấy sao???
Live hok hiểu ý bạn lắm… hoặc có lẽ bạn cũng hok hiểu ý trước đó của Live lắm ^^
Em thấy anh nói vậy rất có lý nhưng thiếu, mọi người làm điều gì đó tổn thương tới mình, đành rằng mình sẽ tha thứ cho họ( vì điều đó tốt cho mình) nhưng phải để cho họ biết rõ cảm xúc của mình như thế nào (tất nhiên là phải nói khéo léo chứ không phải chửi lại người ta)… cốt là để mọi người hiểu mình hơn, như thế tinh thần mình sẽ tốt hơn nhiều cũng như dễ tha thứ hơn nữa.
Cám ơn em đã bổ sung nhé
mình thuộc típ người sống nội tâm, khi gặp những chuyện ko vui mình thường cam chịu và vì vậy rất khó chịu và thường tạo ra ‘Bom’. Bản thân biết điều đó là ko tốt, nhưng vẫn khó sửa, sau khi trải nghiệm cuộc sống 30 năm, mình mới khắc phục được một tí. Nhưng mình sẽ cố gắng vì vẫn còn 3o năm nữa mà.
Cám ơn bạn đã chia sẻ. Mình thấy cho dù có 20 năm, 30 năm… cũng vậy, chúng ta lớn lên bằng những gì mình học hỏi được, chứ ko nhất thiết phải lớn lên theo số tuổi. Còn nếu nói về tuổi… thì Live đã hơn 2500 tuổi rồi đấy
Điều quan trọng nhất mà mỗi người chúng ta cần rèn luyện trong quá trình khám phá bản thân, là sức mạnh hiện tại, tức là khả năng kiểm soát, quản lý mọi suy nghĩ, hành động vào ngay lúc này ^^
anh Live ơi hôm nay em đã học được bài học lớn là sự chia sẻ ! mấy bữa trước em đã làm một bạn tổn thương….em thấy rất buồn,nhưng hôm nay bạn ấy đã bỏ qua cho em ! bạn ấy đã dạy em cách sống tốt hơn, đó là biết tha thứ! khi làm điều đó mình cảm thấy rất nhẹ lòng!
Giờ em cũng thấy vui lắm ! em quyết định sẻ bỏ qua hết nhưng lỗi lầm mà người ta gây cho em,em sẻ tha thứ !…cả ơn anh live vì bài viết ý nghĩa này
…năm nay em học 12, em đang có đề và tư vấn nghề nghiệp, em nghĩ các bạn 12 cũng rất quan tâm vấn đề này…anh có thể viết 1 bài để định hướng hay tư vấn cho tui em được ko ! cảm ơn anh Live nhiều…
cho em nói ngoài chủ đề thêm 1 tí ! ai đang học 12 mà muốn thảo luận về học tập,cuộc sống thì gặp mình nhé ! nick mình :khongbaogiokhoc2000
Cám ơn em đã chia sẻ. Em thử tìm hiểu MBTI test xem sao nhé, mấy bài test đó khá chính xác đó ^^
Cám ơn những chia sẻ của bạn, mình sẽ học cách để tha thứ cho người khác như bạn đã viết.
Nhưng không phải điều gì cũng dễ dàng thứ đâu bạn !
Cám ơn bạn đã chia sẻ. Điều gì càng khó tha thứ… càng đòi hỏi con người ta phải có lòng dũng cảm ^^
bỏ qua chuyện nhỏ để làm việc lớn đó là một chiến lược cực kỳ hiệu quả mà 100% danh nhân thành đạt đều phải có nó
và món quà của….sự tha thứ và bỏ qua những sai lầm của mình và của người khác,,,ta chỉ cần suy nghĩ kỹ lưỡng một chút về vấn đề be bé đó nhât định sẽ tìm ra con đường mới tốt đẹp hơn hihi ,,,,cuối cùng em tin rằng đó là ,,,nụ cười heheehheehe cám ơn anh nhé
Cám ơn Trực đã chia sẻ. Nụ cười là một trong những món quà đẹp nhất mà một người có thể trao đi cho người khác đó, thứ hai là lời cám ơn, thứ 3 là lời xin lỗi ^^
em cảm ơn anh Live nhiều nha. Đúng là khi quyết định tha thứ cho ai đó thật là khó khăn. Bản thân em đôi khi tha thứ rùi vẫn luôn cảm thấy hình như mình ko cần phải làm như vậy. Lúc nào cũng thấy có gì đó
và có lẽ cũng vì thế mà bây giờ em đã hiểu cái cảm giác vẫn còn thấy tội lỗi của mình lúc mình được ngừoi khác tha thứ. Bây giờ thì em đã hiểu khi có lỗi lầm xảy ra, cả người phạm lỗi lẫn ngừoi tha thứ đều ko thấy thoải mái gì. Vì thế,từ giờ, em sẽ rộng lòng tha thứ bởi vì em hiểu rằng mình đâu có thiệt gì đâu. Giờ thì đi ngủ được rùi, cảm ơn anh Live vì bài học ngày hôm nay
( thank u, love u so much :x )
Cám ơn em đã chia sẻ. Chúc em ngủ ngon ^^
em thấy anh Live viết rất đúng,thật ra trước đây em cũng đã đọc cuốn tư duy tích cực,nhưng mà em chỉ đọc một lần,sau đó quăng luôn,rồi cũng không làm theo nữa,mặc dù lúc đọc thì thấy rất đúng.Chỉ mới tuần vừa rồi thôi,em học quân sự,làm một động tác không được,em bị mắng té tát,vậy là em “hận” thâỳ luôn,nhưng giờ đọc xong bài của anh,nghĩ lại lỗi cũng tại em mà ra,nên đã nguôi rồi.Cảm ơn anh đã viết thêm một bài hay để em có thể học hỏi ạ.
Cám ơn em đã chia sẻ. Em vừa làm hai việc tốt: 1. Comment ^^ ; 2. Tha thứ
Có chút ý kiến: Nếu tát cả mọi ng` đều làm đc như Live nói thì đã ko có cái gọi là Quả báo. Quả báo chính là sự trừng phạt đc tạo ra từ sự trừng trị của Pháp Luật, sự cắn rứt của Lương tâm và sự Trả thù cá nhân. Không thể suốt ngày trông chờ vào Pháp luật và Lương tâm để xử lý tội phạm đâu.
1. Vấn đề bạn nói nằm ngoài phạm vi của bài viết này. 2. Có 6 tỷ người trên trái đất, chỉ cần 50% tha thứ, yêu thương 50% còn lại là thế giới đã tốt đẹp hơn rất nhiều rồi ^^
Hay lắm live ,loại bỏ những cảm xúc độc hại trong bản thân mình là điểu kiện để đạt đến “tự do cá nhân” ,khái niệm này mình được đọc trong cuốn “Bốn thỏa ước” của Don Miguel Ruiz, hôm nay lại được gặp lại 1 phần của nó ở đây ,trong blog của bạn .
Cám ơn bạn đã chia sẻ. Live tò mò tẹo… 3 thỏa ước còn lại là gì vậy ^^
http://www.vinabook.com/bon-thoa-uoc-chi-dan-thiet-thuc-de-dat-den-tu-do-ca-nhan-m11i29197.html# nếu bạn thấy hứng thú có thể tìm hiểu thêm về cuốn sách này ở địa chỉ trên .H.A.N.D!
Ngan gon va suc tich,minh cam nhan ban la 1 nguoi co ly tuong song.Neu co moi truong de ban the hien chac chan ban se phat huy duoc to chat cua minh
Cám ơn bạn đã động viên nghen. Hiện tại mình đang tham gia coaching cho khóa học Tôi Tài Giỏi. Đó là một môi trường rất tốt. Ngoài ra mình cũng cùng những người bạn tốt đang tự xây dựng một môi trường cho những người sống có lí tưởng, có mục đích. Đó chính là trang http://banbetot.com ^^
Em cũng rất thích ý tưởng này.Hi vọng có thể là 1.000.000 bạn bè tốt ở trên đó.
Cám ơn em đã chia sẻ. Đừng hi vọng em, hãy tin em sẽ là một người bạn tốt của BBT. Và em có 1000 người bạn tốt. Và BBT chỉ cần 1000 người tốt như em là xong ^^ ta có 1.triệu ^^
Anh tha thứ cho em vì đến bây giờ em mới đọc.^^
“Cả hai phản ứng trên đều cho kết quả không tốt.”>>>Không cáu gắt cũng không để bụng.Mà hãy tha thứ.
Nhưng cách hay nhất để không lưu tâm đến những việc người khác đã gây ra cho mình là xả nó đi.Xả 1 cách từ từ.
Không nên im lặng mà hãy tha thứ cho người khác sau khi tỏ rõ quan điểm của mình.
Anh cảm thấy khó chịu khi em “moi” 1 cái entry cũ mèm lên để Spam.Ok luôn.Nói ra xong đó thì tha thứ (Đây chỉ là ví dụ)^^
Nhưng đâu phải dễ nói ra cảm xúc thật của mình.Khi mà mình đang khó chịu-Khi đang bị “lỗ”.
Anh có “bí kíp” gì không?
Tánh em nóng lắm.Nhưng mà cái gì qua rồi là qua luôn.
Cám ơn em đã chia sẻ…. Live hiểu là thời gian đầu ứng dụng và tha thứ ngay thì có thể là sẽ gặp nhiều khó khăn, còn cảm giác “khó chịu” (đặc biệt là với những người mà nó một thói quen lâu lâu rồi). Nếu em đã hiểu những điều Live chia sẻ trong bài viết, thì đơn giản là cố gắng đợi khi nào hết khó chịu, thì bắt đầu mới chia sẻ, tỏ rõ quan điểm của mình. Hãy ném xả sự khó chịu của mình vào thùng rác… chứ đừng ném vào người khác ^^
p.s với em là entry này hok phải cũ mèm đâu nhá…. ý tưởng, tên entry, ngày tháng thì cũ… song Live cập nhật lại với lối viết ngắn gọn, súc tích, trình bày rõ ràng hơn. Đó là điểm đặc biệt mà duy nhất blog “Live” có (một blog “sống”, mà sống là hoàn thiện…). Các bài viết sẽ ngày càng được hoàn thiện hơn, ngày càng tự gia tăng giá trị… ^^
Em chỉ ví dụ thôi mà.^^
Nhưng mà cái gì em bỏ qua rồi.
Nhịn xong rồi. Hổng thích moi lại.
Đến lúc người ta phạm lỗi lại 1 lần nữa thì moi ra xả luôn(Nếu nén không kịp).
Vậy là “BOM” càng ngày càng lớn hơn.(Y chang mưa đá ấy-Xuống không được là lên;mà càng lên thì càng nặng)
Nên em nghĩ cách tốt nhất là “bữa nào ra bữa nấy” Nhưng cũng phải xả từ từ.từ từ.
Mà hổng có cách nào xả ra hết.
Không nên để trong lòng quá nhiều.nặng bụng.
Vậy thì thay vì đặt quả bom “bực tức”, hãy đặt và nuôi dưỡng một quả bom “hạnh phúc” ^^
Mình cũng có 1 chuyện rất bực mình và để bụng đc 1 năm rồi đấy, sau khi đọc bài này mình nghĩ mình sẽ thay đổi lại suy nghĩ của mình.
cảm ơn bạn rất nhiều, nhất định mình sẽ mỉm cười và suy nghĩ tích cực hơn.
Cám ơn bạn đã chia sẻ nha. Khi chia sẻ ra thì ngay lập tức… một phần cảm giác khó chịu cũng đã tan biến rồi đó
ban wind noi rang wind hay de bung ne……..hoac la noi ra cho bo tuc con khong noi la ………don lai thanh 1 cuc tuc to tuong oi troi ………..ma that kho de khong gian 1 ai do da lam minh buon ………chac wind phai tap hit tho .hit tho nhieu hon hehe
Giận cũng là một cảm xúc, một thói quen khá tự nhiên (thường thì do ta học “cách giận” người khác từ khi còn bé ^^). Mỗi khi Wind tức, bực dọc một ai đó… thì đơn giản là thử cố gắng đợi cho nguôn ngoai, rùi sau đó nói chuyện nhẹ nhàng chia sẻ quan điểm với họ. Nếu quá bực… hok chịu dc, thì tìm một đồ vật nào đó, hay cái thùng rác để xả tức, ném đi bực dọc… chứ cố gắng đừng xả nó vào người khác nha ^^
Những điều tưởng chừng khó khăn hóa ra lại thật đơn giản, hành động tuy đơn giản nhưng hóa ra kết quả lại rất lớn. Cảm ơn đã chia sẻ !
chài đúng là rất khó khăn tha thứ. Đôi khi không phải do mình không thể tha thứ. Mà có cái gì đó thật gượng gạo. Giống như một bài viết của anh về sự yêu thuơng vậy. Sống với bố mẹ 20 năm chưa bao giờ nói lời yêu ba yêu mẹ mà bỗng dưng lại nói vậy. Chắc những cái nì cần có sự rèn luyện… :d
Đúng rồi em, cái gì cũng cần rèn luyện cả… ngay cả cái cảm giác “khó tha thứ” được hình thành cũng chính là do chúng ta đã tình cờ rèn luyện nó từ bé… mà ko biết đó. Một cách đơn giản để phá vỡ bức tường ngại ngần, sợ hãi, là quyết tâm làm chính cái điều mình ngại ngần, sợ hãi. Làm dc lần 1, sẽ làm dc lần 2, lần 3… cho đến khi ko còn ngại ngần, sợ hãi nữa.
Gân`cuôi’ năm rôi`, co’ nhu*ng~ chuyên ko vui, hay dù là nguoi` đang yêu cuôc sông’ cũng nên du*ng` lai đê? tôt’ ho*n…H e vân~ còn nhiêu` uc’ chê’ vì 1 sô’ viêc, nhu*ng e đã nhìn nó theo 1 cách khác…A biêt’ ko, o*? cái tuôi? nhu* bon e nghĩ và làm no’ còn đc ngăn bo*i? su* dung~ cam? thât su*, dũng cam? đc sông’ vo*i’ niêm` vui, mà mang lai su* hôn` nhiên nhu* vôn’ di~ cái tuôi? bon e đc ban tăng…Thê’ mà đôi khi cho*t dung` lai và thây’ bi tôn? thuong, đôi khi cu*’ muôn’ im,đê? cho mình 1 cái giá tri theo cách 1 con nguoi` biêt’ chu*ng` mu*c, 1 nguoi` biet’ suy nghi~…nhu*ng e ko muôn’, e đã lu*a chon, bt cô’ che giâu’ tât’ ca? đê? đc cuoi` cùng các ban, đôi khi e đã khó chiu, và nghĩ nêu’ ko biêt’ trân trong thì e cũng ko muôn’ cô’ nu*a~…nhu*ng e quên, rôi` lai đau tiêp’…nhu*ng~ bài a viêt’ giup’ e biêt’ o*? đâu đo’ mình ko bi tui? thân. Săp’ to*i e cũng muôn’ hoc a viêt’ bài cho nhu*ng~ trai? nghiêm đâu` đo*i`…tranh thu? gân` têt’ thôi vì e phai? thi đai hoc mà. Nêu’ ranh?, e viêt’ xong se~ gu*i? link, a đoc và góp ý cho e nhé! cam? o*n anh…e ko viet dc co dau vi đinh dang viet toan loi~..:D
Cảm ơn em đã chia sẻ nghen. Em cứ đơn giản là viết, viết và viết. Sửa, sửa và sửa. Rồi dần dần những trải nghiệm sẽ ngày càng sâu sắc. Em có thể viết Blog, hoặc viết nhật ký (viết tay hoặc đánh máy) sau đó gửi cho bạn bè, người thân em nữa ha
Đôi lúc lỗi lầm gây ra không dễ bỏ tý nào ,Tuy ở ngoài vẫn cuời nói bình thường nhưng trong thâm tâm lỗi lầm đã hóa sẹo, đã là 1 khoảng cách ,1 bức tường vô hình.
Lãng sờ sẹt , em chọc 1 đứa bạn từ năm ngoái và nó giận em tới giờ, khi em kêu nó thì bị lơ, đưa đồ thì nó hok lấy. Vậy là tuyệt giao, khổ nỗi nó lại học cùng lớp, nó đi nói xấu em đủ điều, Cuộc sống này ít thấy nguời nào tốt như ta, tốt hơn ta lại càng khó thấy, ôi cuộc đời:D
Em hãy tìm cách nói chuyện, và chia sẻ mong muốn của em hàn gắn lại tình bạn giữa hai người. Và nói rằng, với cái cách làm hiện tại của cả hai người… thì cả hai sẽ đều phải đau khổ sau này. Thứ nhất, là mỗi người đều mất đi một người bạn. Thứ hai, ngày hôm nay nói xấu nhau, thì chưa biết chừng sau này sẽ còn làm những điều khủng khiếp khác…. Do đó, đơn giản là hành động, đừng để đến khi quá muộn.
Bài viêt cua ban cũng là đăc tính chung cua nhiêu nguoi, mình cũng vây. Nhung làm nguoi thì môi ngày phai lon lên, đúng không ban. Tuy nhien nghi thì dê làm đuoc moi là vân đê. Nhung vân phai cô gang lon lên thôi. Thân men, Chúc một ngày tốt lành. à mà sao bài viết nào cung bị che mat vài chữ vậy
Cám ơn Nguyệt đã chia sẻ. Ủa mà che mất vài chữ là sao hả bạn? bạn chụp ảnh màn hình send mình dc hok?
Thì mình thây logo che mât mây chũ đâu đó, cũng không sao, chăc tai mình thích moi su đêu rõ ràng đó mà
Có thể là do trình duyệt bạn sử dụng chăng? Bạn có thể chụp ảnh màn hình gửi mình hok?
Ai mà không tha thứ cho Tôi thì sẽ biết tay Tôi
Cám ơn Live đã share 1 bài thật hay!thật là đúng dịp,dạo này mình với nhỏ bạn thân cũng mém tí nữa có chuyện!hihi,mình với nó hay tâm sự với nhau mọi chuyện,thế mà dạo này cả 2 đều bận rộn nên không share gì nhiều!mém tí mình trách bạn mình rồi!cũng may….mình đã tập được 1 thói quen như trong bài của Live share nên giờ mọi chuyện ok hẳn ra!cảm giác tức tối đó thiệt là khó chịu đó Live!hihi!
cảm ơn bài viết của bạn nhé!
mình sẽ cố gắng làm như thế.
Bài viết rất bổ ích, đấy ý nghĩa và rất thực tế. Thanks nhìu lắm. Chúc ngày mới vui vẻ.
Cám ơn em đã chia sẻ. Live vừa mới cập nhật lại bài viết… Em thử đọc lại một lần nữa xem… bài viết vừa hoàn thành edit cách đây 1 phút. lối Viết đơn giản và xúc tích hơn xưa. ^^
cảm ơn !anh Live về những lời triết lý. Quả thật là nó rất cần thiết cho cuộc sống của mỗi chúng ta. Nhưng mà áp dụng được nó thì không phải ai cũng có thể làm được. Khoan dung, tha thứ và bỏ qua, sao mà khó quá vậy? nhưng khi đọc được bài viết của anh e sẽ cố gắng….Cảm ơn!
Cám ơn em đã chia sẻ. Live vừa mới cập nhật lại bài viết… Em thử đọc lại một lần nữa xem… bài viết vừa hoàn thành edit cách đây 1 phút. lối Viết đơn giản và xúc tích hơn xưa. ^^
em không biết vì sao mà mấy đứa bạn em dạo này nhìn thấy em mặt lạnh ngắt ….em chẳng biết mình làm gì sai nữa
Cám ơn em đã chia sẻ. Live vừa mới cập nhật lại bài viết… Em thử đọc lại một lần nữa xem… bài viết vừa hoàn thành edit cách đây 1 phút. lối Viết đơn giản và xúc tích hơn xưa. P.s. Tốt nhất là hãy thẳng thắn hỏi họ.. với ánh mắt “tôi cần sự thông cảm, tôi cần biết điều gì đang xảy ra các bạn à!”^^
Sáng nay ngủ dậy muộn , chuông kêu roài nhưng vẫn nằm cố tí nữa (HN dạo này lạnh thế không bít
) , uống xong cafe quên không mang cốc xuống nhà rửa , má mắng cho te tua ! Amen , chúa tha tội cho những lỗi lầm của con
Nếu muốn chúa tha lỗi cho con, thì con phải tha lỗi cho bản thân mình trước… amen
“Hãy mỉm cười với tất cả mọi người dù đó là những người ta không quen biết. Nụ cười đó sẽ chạm tới góc khuất của tâm hồn và tỏa sáng cả những nơi tâm hồn tối nhất”
hờ hờ. Bài này là anh copy hử?
@Lem.hihi: Uh đúng rùi em. Bài này Live copy từ trong não của Live ra
. Đùa vậy thôi, hiện tại tất cả các bài viết trên blog mrlive.org đều là 100% công sức của Live bỏ ra và viết. Tất nhiên có thể là sẽ có sự học hỏi từ các vị thày, những người thành công, nhưng thường là Live đến trực tiếp nghe họ giảng, áp dụng những gì họ nói, và có được những sự biến đổi nhất định trong bản thân và hoàn cảnh của mình. Thì Live mới có thể “dám” chia sẻ như vậy
. Một ngày tốt lành!
Mình hiện đang có lỗi với người mình rất rất yêu, mình đã cố gắng giải thích nhưng cô ấy vẫn…buồn quá.
hay và có ý nghĩa lắm Phương ạ.:D
Tha thứ cho những ai… giờ mới đọc bài này ^^
Một ngày tốt lành!
đọc bài này của anh em lại nghĩ đến những xích mích đang âm ỉ trong hội của em
thân nhau quá mà,bực bội cứ tích trong người giờ hội em bị chia cắt làm 2 @_@
ko biết làm thế nào để trở lại đc như xưa
Em ko nghĩ là em làm gì có lỗi với anh à nha :- . Lâu lắm rồi mới đọc bài viết của upa
, vẫn hay, vẫn nhiều triết lí, vẫn thú vị
.
Hờ hờ, lâu lắm mới đọc à
biết đg` comment coi như đã xin lỗi, tha cho đấy
Entry này hay, Hg chia sẻ tí xíu
Chẳng biết… em ko nhớ rằng em đã đọc và đã cmt bài này…. Hình như em đang thay đổi tiêu cực hơn ấy, rỗng dần từ trong…
Cám ơn em đã chia sẻ. Live vừa mới cập nhật lại bài viết… lối viết đơn giản và súc tích hơn xưa. Em thử đọc lại một lần nữa xem… bài viết vừa hoàn thành edit cách đây 1 phút ^^
Dễ ko?^^
Sẽ dễ nếu bạn “biết tha thứ” cho mọi người và chinh bạn ,sẽ khó khi bạn cứ luôn để mình nhớ tới điếu đó ..