3004/2009

Khi hỏi “Người yêu lí tưởng của bạn là?” nhiều người chỉ vài giây suy nghĩ, là có thể gom nhặt những phẩm chất tốt đẹp nhất, và mong ước một chàng trai năng động, tài giỏi hay một cô gái xinh xắn dịu hiền… cho dù cuộc đời họ có tìm gặp được người đó hay không cũng không sao. Còn câu hỏi “Lý tưởng sống của bạn là gì?” thì thực sự chúng ta cần thời gian suy ngẫm và trải nghiệm đấy.

Tôi được sinh ra, lớn lên, bình thường như bao đứa trẻ khác. Tôi vô tư hồn nhiên cắp sách đến trường, ba mẹ dạy rằng “Phải học, mới thành người con à…” Tôi cắm đầu vào học, ngấu nghiến hàng tá sách, làm hàng trăm bài tập.. nên thành tích học tập của tôi dần cũng được cải thiện. Cuộc sống dần trôi, cho đến khi tôi trải nghiệm những cảm giác mà người ta gọi là “cô đơn”, “buồn chán”… và tôi nhận ra mình đang rơi vào một vòng quay quen thuộc tự lúc nào: sáng dậy, ăn cơm, đi học, trưa ngủ, chiều đi học thêm, tối ăn cơm, lại học tiếp… ba mẹ có khuyến khích tôi làm việc nhà, tập thể dục… nhờ thế mà đầu óc cũng đỡ phần nặng nhọc. Nhưng nhìn chung, tôi vẫn thấy chán chường với cái mô hình sống đó..

Đã có những lúc, tôi tưởng tượng cuộc sống như những vòng quay của một chiếc xe đạp vậy, nhưng tôi lại không phải là người cầm lái.. những tháng ngày của tôi giống như những “mắt xích” hơn (nên hồi đó thích nghe bài hát “mắt xích” lắm [rock] ), guồng xích quay đi quay lại… không mục đích, không chí hướng… (hoặc chỉ có một mục đích duy nhất là quay???) Không còn gì để làm, chỉ biết cắm đầu vào học. Không thể thoát ra khỏi cảm xúc buồn chán, những điểm số cao kèm với những lời động viên (nếu có) của ba mẹ, thày cô cũng làm tôi vui hơn một chút… nhưng khi nhìn lại mình, tôi thấy có vấn đề…

Các bạn cứ tưởng tượng mà xem, một cái guồng xích mà quay mãi không ngừng nghỉ, thì cũng phải có lúc rệu rã, đứt rời… và điều đó đã xảy ra với tôi. Đó là vào những tháng gần kề kì thi đại học, tôi bị quá tải.. quá nhiều kì vọng từ mọi người vào tôi, và bản thân tôi cũng kì vọng vào mình… kèm theo đó là nỗi lo sợ… tôi lo mình sẽ trượt đại học, và rồi những suy nghĩ tiêu cực cứ thế lớn lên, “Mọi người sẽ nghĩ gì khi tôi trượt?”Tôi sẽ làm gì sau đó? Thi lại ư, không tôi không thể làm điều đó, thật là thảm bại…” những suy nghĩ yếu đuối cứ vấn vương, khiến tôi khó tập trung vào học. Và tôi buông xuôi… tôi đã bỏ hẳn ra gần chục ngày rệu rã, mệt mỏi, không học, chỉ suy nghĩ…

Và chính trong ngày cuối cùng, ngày thứ 10.. tôi chợt phát hiện ra một thứ.. một thứ mà tôi đã bỏ qua.. một ý tưởng nghe rất ngây ngô nảy ra khi tôi nhìn bác sửa xe đạp, tôi đã từng tưởng tượng cuộc sống như những mắt xích.. nó cứ chạy… vậy tại sao tôi không tìm ra cách làm cho nó chạy tốt hơn? Thật đơn giản là chỉ việc tra dầu mỡ thường xuyên cho nó.. để nó tiếp tục chạy, còn hơn là ngồi nhìn nó rệu rã mà không làm gì cả… và tôi quyết định hành động, tôi tưởng tượng mình đang chạy thục mạng trên một đường hầm tối tăm, chạy mãi, chạy mãi… và cuối cùng tôi đã thấy ánh sáng cuối đường hầm và tôi gọi đó là “lí tưởng sống”…

Tôi bắt đầu suy nghĩ tích cực, tôi thấy mình thật ngu ngốc khi đã bỏ quả nhiều thời gian để hoài niệm khóa khứ, trách cứ bản thân. Tôi cũng nhận ra rằng, khóa khứ là những việc đã qua, dằn vặt với nó không giúp chúng ta cải thiện hiện tại, còn rút kinh nghiệm từ khóa khứ có thể giúp ta lựa chọn tương lai.. tôi chợt nhớ đến câu nói của ba mẹ tôi ngày trước “Phải học mới nên người con à..” tôi đã thực hiện đúng như vậy mà sao đời khó sống thế. Và tôi đã sực nhận ra một ý nghĩa khác, “học” ở đây không có nghĩa là “học” như tôi nghĩ là từ sách vở, kinh điển. Nó có nghĩa rộng hơn rất nhiều, có lẽ đó là “học từ cuộc sống”… và tôi đã vô tình bỏ qua điều này, khiến cho tôi mất thăng bằng trong suốt chục năm “kiếp con người”…

Dưới ánh sáng của lí tưởng sống mới và đơn giản hơn, “Sống là một quá trình học tập, cải thiện không ngừng” tôi cảm giác vừa từ dưới vực sâu thẳm leo lên, và choáng ngợp bởi ánh nắng mặt trời, giữa một sa mạc mênh mông. Hơi bỡ ngỡ, sợ hãi chút xíu, nhưng ít ra còn đỡ hơn cái bóng tối âm u bấy lâu nay, có quá nhiều thứ tôi chưa từng thấy, mà thực ra thì đã “thờ ơ” đã bỏ qua trong từng ấy năm “tồn tại”. Điều đầu tiên tôi nghĩ mình cần làm tiếp theo là xác định cho mình một những mục tiêu rõ ràng, phương pháp cụ thể để sống với lí tưởng đó. Và cho đến ngày hôm nay, tôi nghĩ mình đang rất tự tin đi trên con đường mà tôi đã chọn, mỗi bước đi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua, tôi thấy miên man một chút tự hào .

Tôi kể câu chuyện trên vì tôi hi vọng nó đơn giản và dễ hiểu hơn là tôi giải thích, viết những điều tốt đẹp về khái niệm “lý tưởng sống” hay “ánh sáng cuộc đời” . Để rồi các bạn lại phải phân tích nó, đắm chìm vào nó. Điều mà tôi muốn chia sẻ đơn giản chỉ là:”Hãy có trách nhiệm với cuộc sống của bạn, và hãy tự xác định những mục tiêu cuộc đời, nói to tát vậy thôi, nó đơn giản là điều mà bạn mong muốn đạt được nhất trước khi nhắm mắt . Và các bạn đừng quên hãy để ánh sáng của lí tưởng sống tốt đẹp chiếu sáng con đường bạn đi, bạn sống vì lí tưởng đó, và đi đến cùng cũng là vì lí tưởng đó”.

Một ngày tốt lành,
Phương Live

  1. tiger says:

    chào PHƯƠNG !
    t mới xem blog của bạn rất thú vị .Có lần cậu đã tham gia một chương trình giao lưu do clb unesco leonado vanci tức ulc tổ chức ở tòa nhà trung yên 1 đúng không ?Hôm đó cậu đã đặt một câu hỏi về lĩnh vực bất đọng sản cho diển giả TS PHAN TẤT THỨ à ?
    Vì t k có sdt của c nên k biết liên lạc với c như thế nào …có j cậu co thể gửi vào gmail truongdinhhoang09@gmail.com cho t nhe .Rất vui được làm quen với bạn xin chào và chú bạn luôn vui vẽ !
     

  2. chao anh va moi nguoi.nhà văn Nga Leptonstoi viêt:li tuong la ngon đèn chi đuong.khong co li tuong thi khong co phuong huong kien đinh.khong có phuong huong kiên đinh thì không co cuoc song.hi’.noi thi hàn lâm vay thoi em nghi don gian lam:neu sông không co li tuong thi se chang the cam nhan đuoc y nghia cua su tôn tai.khi vê già co thê sông trong su sung tuc vê vât chât,thê nhung thu quy giá nhât cua tuôi già có le lai là nhung cam xuc và hoài niêm.thê nên neu môt ngày khi ban găp thuong de.Nguoi se hoi ban:con đã làm gì đê đên đap su ton tai ma ta ban tăng cho con??^^ma ban không biêt mình se phai tra loi sao.Thì ban se phải sông lai 1 cuôc đoi trân tuc khác ma không đuoc tro thanh 1 thiên thân co thê giup đo moi nguoi bang quyên năng ma thuong đe ban cho ban.cho đen khi ban co thê tìm cho mình 1 li tuong tot đep.chuc anh live se sông tôt hon voi nhung lí tuong cua minh nha.em cung co 1 li tuong va that hanh phuc khi duócong vì nó.

  3. final_fantasy_vii says:

    Lí tưởng sống! Nói thật với anh là năm nay lên 12 nhưng h em mới tìm được lí tưởng của mình, lạ quá đúng không anh. Giờ em đã biết mình có ước mơ, 1 ước mơ mãnh liệt. Nó giúp em vượt qua mọi rào cản. Ngày trước có lẽ em cũng như  anh, học mà không biết để làm gì. Nhưng giờ em đã biết, biết trên thứ trên cái đỉnh núi cao vời kia, đó là ước mơ của em, nó đang chờ em, và em sẽ làm hết mình vì ước mơ ấy…
    Em đang rèn luyện suy nghĩ tích cực để trở thành 1 thói quen… đã lâu rồi mình chưa kêu chán, chê xấu…^^ ( ko biết thế có phải dễ dãi quá không).
    Sống hết mình vì ước mơ. Cảm ơn anh Phương!!! ^^

  4. maithivuot says:

    tôi đã phạm phải 1 sai lầm mà tôi cho là lớn nhất trong cuộc đời tôi.đêm wa tôi ngủ kô đc vì lẽ đó.tôi cảm thấy có lỗi với tất cả mọi người và cả chính bản thân tôi nữa.tôi xin lỗi vì tất cả.tôi đã tự hứa rằng sẽ kô bao giờ như vậy nữa.đọc bài viết của bạn kô dài lắm nhưng cung đủ sức mạnh để đánh thức ai đó trong đó có cả tôi.cũng có thể nói rằng tôi có quan điểm sống giông bạn và tôi cũng đã từng như thế.nhưng tôi đã kô tìm đc ra nối thoát cho mình cho đến ngày hôm nay.tôi thường tự trách móc mình chỉ là kẻ vô dụng.1 kẻ vô dụng kô hơn kô kém.tôi ao ước muốn làm điều gì đó cho đời dù là rất nhỏ nhoi nhưng ít ra thi cũng kô phải là vô ích.cảm ơn bạn.cảm ơn bài viết này.măc dù chưa sâu sắc nhưng rất có ích.bạn đã cứu đc tôi.mong hồi âm
     

    • Live says:

      Cám ơn bạn đã chia sẻ. Live thấy bạn cần tự hào về bản thân, bởi không phải ai mắc lỗi (đặc biệt là những lỗi lớn) cũng dám đối mặt với mọi người (đặc biệt là với bản thân mình) và xin lỗi một cách chân thành bạn à, nói một cách văn hoa hơn, thì đó được gọi là phẩm chất “dũng cảm”, “can đảm”. Và chỉ có những người không can đảm, thì mới không dám sống hết mình, không dám cống hiến, không dám làm gì cả, khi đó họ mới được gọi là người vô dụng thôi. Mình là người, con người ai cũng có thể mắc sai lầm mà bạn, và chúng ta trưởng thành hơn qua những lỗi lầm đó. Còn về bài viết này mình đã viết cách đây khoảng hai năm (lúc up lên chỉ edit một số chữ nghĩa câu từ, cho ngắn gọn dễ hiểu), nên về độ sâu sắc có lẽ chưa được như ý bạn. Bạn có thể tham khảo thêm các bài viết mới gần đây. Một ngày tốt lành :)

  5. hiencandy says:

    Đoc bài viêt cua anh em nhu tim thay chính mình  trong đó, cũng đã có lúc em thây cuôc đoi sao mà khó sông quá, nhung tu khi đoc TTG, BCT, tham gia diên đàn VTTC và biêt toi blog cua anh, em cam thây minh đã băt đâu cham toi mot nguon anh sang moi.
    Rât cam on bai viêt cua anh!

    • Live says:

      Hi hi, em thử đọc lại bài trên và cảm nhận lí tưởng sống ko ngừng cải thiện của Live nhé, em sẽ thấy văn phong lưu loát, câu cú hoàn chỉnh hơn ^^. Đó là đặc tính của Blog “Live”, luôn thay đổi để hoàn thiện hơn :)

  6. anh ơi em cũng như anh trước đây nè ,em cũng học suốt ngày cũng có đạt một số thành tích nhất định tuy nhiên em chưa bao giờ hạnh phúc vì điều đó cả bởi em không thật sự biết đựoc mình thật sự thích gì cả anh cho em lời khuyên với ạ

  7. anh live à em rất  thích bài viết của anh và nó cũng là tâm trạng của em bây giờ  em luôn lo lắng mình sẽ trượt đại học và cứ thế lao đầu vào học thui hậu quả hôm nay em thấy chán trường vời những gì mà mình làm mình đang có anh ạ

    • Live says:

      @Thảo: Chào em, chán chường là một cảm giác đương nhiên phải có, nhưng nó là một dấu hiệu tích cực cho thấy rằng em đang cần phải thay đổi một điều gì đó, chẳng hạn về phương pháp học tập, hoặc mục tiêu của em cần phải lớn hơn để tạo ra sự hứng thú chẳng hạn. Em có thể lên diễn đàn VTTC (link ở góc bên phải) để nghiên cứu thêm về phương pháp và hỏi kinh nghiệm các bạn cũng đang ôn thi đại học giống em xem. Live thì đã qua cái thời đó 3 năm rồi, nên hiện tại chỉ tư vấn được như vậy ^^

  8. Hay tuyệt! Thanks!

  9. Tho* says:

    li tuong cua ban no nhu la 1 viec lam dc lap di lap lai va ban dang muon thay doi cai thuong ngay cua ban di thui

  10. Meo_yeu_duoi says:

    Bai viet rat hay, giup minh rat nhieu do’, thanks

  11. myme says:

    đôi khi mình cũng gặp pải sự hoài nghi vs chính bản thân mình như bạn….thật mệt mỏi….nhưng oy mình cũng tự tìm cho mình 1 muc đích mới cho cs.nó có thể hok wa’ lớn và rõ ràng như bạn nhưg mình thấy như vây là ý nghĩa oy!

  12. Live says:

    @Linh: Mình hi vọng những điều bạn hiểu được sẽ giúp bạn hành động và tìm ra một lý tưởng sống tích cực và đam mê sống với nó!

  13. linh says:

    ban la nguoi co 1 li tuong song rat cao dep cam on ban vi da giup toi hieu nhieu dieu qua bai viet cua ban

  14. Live says:

    :D cái này ngày xưa viết theo sự gợi ý của một girl đang làm btvn mà ^^

  15. ckn says:

    Anh ? :)) :)) đọc gần hết mới biết mình tưởng nhầm từ đầu tới giờ là tâm sự của 1 girl :) Live có trí tưởng tượng rất chi là phong phú. Phượng thích 2 đoạn này nhất: “tôi tưởng tượng mình đang chạy thục mạng trên một đường hầm tối tăm, chạy mãi, chạy mãi… và cuối cùng tôi đã thấy ánh sáng cuối đường hầm… đó là ánh sáng của chiếc Container chạy ngược chiều ….tôi ba chân 4 cẳng quay đầu chạy mất …:)) :)) sorry vì nhiều lúc cậu cũng tếu ko kém :D

  16. nuphero says:

    @a3xx & Live : Tớ tưởng là lý tưởng sống thì tốt đẹp nhưng chưa đc thực tế cho lắm chứ nhỉ :))

  17. no name says:

    hay we. Nh­ung van chua tim ra cau tra loi cho no du biet van de do cung dang xay ra voi minh

  18. Live says:

    @a3xx: Sống & suy nghĩ tích cực bạn à :)

  19. a3xx says:

    vấn đề bạn đặt ra là rất thực tế, nhưng cuối cùng tôi chưa hiểu thực sự lý tưởng sống tốt đẹp bạn tìm thấy là gì?

  20. astronomyphuong says:

    Live thật may mắn khi tìm ra lý tưởng sống sớm như vậy. Có những người đi tìm cả đời mà không tìm được. Live có trí tưởng tượng rất chi là phong phú. Phượng thích 2 đoạn này nhất: “tôi tưởng tượng mình đang chạy thục mạng trên một đường hầm tối tăm, chạy mãi, chạy mãi… và cuối cùng tôi đã thấy ánh sáng cuối đường hầm và tôi gọi đó là “lí tưởng sống”…” và “tôi như một người dưới vực sâu thăm thẳm tự mình từng bước leo lên, tìm mọi cách đi vế phía ánh sáng.. và khi leo lên đến nơi, tôi cảm thấy choáng ngợp nhưng đứng giữa một sa mạc mênh mông dưới ánh nắng mặt trời, một cảm giác bỡ ngỡ, sợ hãi nhưng ít ra còn hơn cái bóng tối âm u vây quanh tôi bấy lâu nay, có quá nhiều thứ tôi chưa từng thấy, những thứ dường như tôi đã bỏ qua trong từng ấy năm “tồn tại”…” Phượng cũng đã từng trải qua những cảm xúc như thế này, nên thấy hiểu Live lắm! Hihi …

    • Live says:

      cám ơn bạn Phượng :)
      bài này mình viết từ hồi sinh viên năm 1, h đọc lại đôi lúc ko nhận ra là mình viết nữa ^^

  21. Live says:

    @Hieu & Bongma: Cám ơn hai em nhiều :)

  22. Em cũng đã có lúc giống như anh. Nên rất đồng cảm với những gì anh viết. Những câu chuyện bao giờ cũng dễ hiểu và nhẹ nhàng hơn khi mình muốn truyền tải 1 thông điệp ý nghĩa. Cảm ơn anh!

  23. bongma... says:

    hj…h đọc lại vẫn thấy hay nàh:D
    thanks, cũng chúc a thành công:)

Gimme a Love Note


You can Register (it takes only 1 minutes) or Sign In
if you already have an account on this website.

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt