Sợ hãi là một cảm giác rất không xa lạ với nhiều người. Và nỗi sợ của mỗi người thường rất khác nhau, sợ mất thì giờ, sợ không đủ khả năng, sợ mất người khác. Đã bao giờ bạn tự hỏi ý nghĩa của sợ hãi là gì chưa? Nhiều lúc ta biết nếu cứ sợ, không dám mạo hiểm thì khó thành công song tại sao vẫn sợ? Thực ra thì, Sợ hãi là một người bạn tốt và cần được đối xử tử tế.
Nghĩ lại thời thơ ấu, mình phát hiện ra sợ hãi hóa ra lại là tên bạn nối khố. Còn nhớ cái hồi trẻ con, lúc mà tập đi lon ton ấy, hay tập đạp xe dưới sự kèm cặp của ông anh quý hóa, mình luôn sợ sẽ phải đo đất mất nếu anh bỏ tay ra. Lớn hơn một chút, mình đến trường, nhiều lúc mình rất muốn xung phong phát biểu bài nhưng cứ sợ nên dám. Lớn hơn chút nữa, mình thích một cô bé xinh xắn, nhưng không dám thổ lộ do sợ bạn ấy ko thích mình. Và từ đó cho đến lúc lên đại học, thi thoảng có mấy đứa bạn rủ mình tham gia một vài hoạt động như kinh doanh, khóa học kỹ năng, mình lại sợ rằng không có thời gian, sợ chưa đến lúc làm những điều đó, mình nghĩ nên tập trung vào học cái đã.
Nỗi sợ hãi đã gắn bó thân thiết với mình bấy lâu nay, và mình thấy nó không đem lại cho mình lợi ích cả mà toàn ngăn cản mình là sao? Mình từng đặt giả thiết “Chúng ta thường sợ khi làm một điều gì đó, vậy muốn hết sợ thì tốt nhất không làm gì cả?”. Sau một thời gian thử nghiệm, mình đã phải thốt lên “Ôi trời, nếu cứ thế này thì mình sẽ chẳng đạt được gì mất, phí thời gian quá!”. Quả là rắc rối, không làm gì thì sinh nỗi sợ chẳng đạt được gì, còn khi làm gì đó thì sẽ nảy sinh nỗi sợ là không làm được. Cái cảm giác sợ hãi mà đấng tạo hóa ban cho con người là có ý nghĩa gì vậy? Và để làm sao để chế ngự hay chuyển hóa nó để có ích cho mình?
Quả thực mình cũng không muốn có một tên bạn cặp kè theo suốt đời chỉ để làm mình bỏ cuộc đâu. Và thật may mắn, hôm nay mình đã ngộ ra vấn đề: Sợ hãi xuất hiện khi ta cảm thấy nguy hiểm, sợ hãi khiến cho ta cảnh giác hơn. Hãy tưởng tượng sợ hãi là sứ giả, ông ta đến với mục đích đưa ra thông điệp cảnh báo có địch mai phục. Còn chúng ta là một vị tướng cùng binh đoàn đang hành quân, lựa chọn sẽ là gì là gì? Có một cách là cho lui quân, bảo toàn lực lượng. Song cách đó chưa chắc đã hay, ta có thể dựa vào thông tin vị sứ giả cung cấp, thận trọng tìm ra một phương án đột kích tối ưu, đưa địch vào bẫy và chuyển thành sang thắng thế.
Được rồi, nếu sợ hãi là một sứ giả, thì chỉ việc đưa tin là xong thôi chứ, sao thi thoảng cứ ám ta hoài? Đó chính là do ta đã lờ qua không chịu để ý đến nó. Nói đơn giản, ta quá ngại nỗi sợ, đến nỗi không muốn tìm hiểu xem nó là gì và tìm cách quay lưng với nó. Hãy thử đặt mình vào hoàn cảnh vị sứ giả, bạn đã không ngại khó khăn cách trở để đưa tin tức cảnh báo về, ấy thế mà vị tướng quân bảo thủ, phớt lờ bạn và nhất quyết đi tiếp mà không tính toán gì cả, bạn sẽ làm gì? Tất nhiên là với tinh thần trách nhiệm cao, bạn làm sao để yên cho ông ta kia đưa quân vào chỗ chết được, cần phải tìm mọi cách để thuyết phục chứ (bởi bạn cũng phải đi cùng ông ta mà!) Nỗi sợ hãi cũng vậy, nếu bạn lờ qua nó, nó sẽ lẽo đẽo theo bạn cho đến khi hoàn thành mục đích.
Để làm rõ hơn cách thức xử lý với anh bạn này, chúng ta xét một ví dụ phổ biến là việc sợ ma, có nhiều bạn đã sợ ma rồi mà vẫn hay thuê phim ma về xem, họ tin rằng việc đó sẽ làm cho họ dũng cảm hơn chăng??? Nhưng sự thật không phải vậy, thường thì khi cảm thấy nỗi sợ đang đến, đến các đoạn phim hồi hộp chẳng hạn, họ lại tìm cách trốn tránh nó bằng việc ôm nhau la hét hoặc chùm chăn kín đầu. Suy đi tính lại, nó không giúp giải quyết vấn đề mà vô hình chung lại nhồi nhét thêm những hình ảnh kinh dị vào tiềm thức để rồi có thể lại phải hãi hùng khi lại chúng trong mơ.
Do đó, mỗi khi cảm thấy sợ hãi, hãy chấp nhận nó. Tất cả chúng ta đều có lúc sợ hãi, các diễn giả nổi tiếng đôi khi còn run khi đứng trước đám đông cơ mà, nói trước đám đông theo thống kê cho thấy chỉ xếp hàng hai sau cái chết. Đừng trốn tránh, mà hãy hãy vui mừng khi cảm thấy sợ hãi, vì khi đó tiềm thức mách bảo chúng ta rằng phải suy nghĩ, hành động cẩn trọng. Sợ hãi sinh ra không phải là để ngăn cản chúng ta hành động, mà chính suy nghĩ sai lầm của chúng ta về nỗi sợ hãi khiến chúng ta dừng lại. Đón nhận sợ hãi, dùng nó làm công cụ để giúp hành động thận trọng để đạt được mục tiêu sẽ hơn là quay lại với cái vỏ bọc thường ngày êm ấm!
Một ngày tốt lành,
Phương Live
P.S. Nếu thấy bài viết thú vị, hãy gửi link cho bạn bè hoặc chia sẻ ngay niềm vui này qua nhé!. Ngoài ra hãy đăng ký nhận email khi có bài mới!
P.P.S. Bạn cũng có thể sưu tầm (copy) bài này về web của bạn song vui lòng ghi rõ "theo mrlive.org" nhé. Mình biết ơn bạn lắm lắm!
P.P.S.S. Bạn có FB? Hãy cùng kết nối để cùng sung sướng với mình mỗi ngày nha!



mail: hoangphucfx@gmail.com Mình rất muốn được nghe hết câu chuyện... 


Ở đời ai mà chả sợ chết, em cũng sợ các bác à
MÌNH THÂY CÁI GÌ CŨNG THƯỜNG SỢ , NHÂT’ LÀ NGƯỜI VỚI NGƯỜI THÌ LÀM SAO?? THÂY’ NG` TA QUA LAI CUNG~ SỢ THÂY’ BẤT AN SAO AY? MÌNH TỰ NGHĨ CHẮC DO KO TIẾP XÚC VỚI MT BEN NGOÀI NHIỀU NÊN MỚI VÂY… AI GÓP Y CHO MINH COI
sọ bị sông khói(làm ngạt thơ ay)ac ac
như nhà văn Nam Cao đã nói trong truyện Chí Phèo ” …cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau” khó có thể nói cái chết, nói trước đám đông hay làm trái với định kiến xã hội cái nào đáng sợ hơn. Điều đó phụ thuộc vào những sự việc trực tiếp hay gián tiếp ảnh hưởng đến suy nghi của mình.
Riêng về sự cô độc, ta vẫn luôn tự đặt câu hỏi trong tâm mình. Có ai cùng ta vượt qua giây phút thập tử nhất sinh này hay ko? Sẽ có người nào chịu ngồi xuống để nghe ta nói hay ko? Và ai sẽ cùng ta vượt qua những định kiến khắc khe của xã hội? tôi nghĩ BBT sinh ra cũng để khắc phục nổi sợ này từ đó mọi người cùng nhau đánh đuổi những nỗi ám ảnh khác trong đầu
Vậy có thể nói cô độc là tiền đề cho những nỗi ám ảnh khác khi ta chẳng có người bạn hay người thân nào bên cạnh cùng tìm giải pháp cho các vấn đề xung quanh
Chấp nhận nỗi sợ hãi…nhưng phải vượt qua được nó…
em lại sợ loài chó anh ạ!
thực ra thì lúc nhỏ đứa nào chả sợ, em cũng sợ như chúng nó thôi, cứ thấy chó là chạy,,,thế nhưng lớn dần lên em lại nghĩ, chả việc gì phải sợ, càng chạy nó càng đuổi, mà đuổi đươc là nó cắn, thế nên em chọn cách nhìn trừng trừng vào nó. vậy mà,,,em vẫn bị cắn. năm nay em 18, tính kĩ ra thì sỗ lần chó cắn, em ko nhớ hết đk, nhưng cũng phải hơn 15 lần đấy:(
nhà em ở thành phố, cũng nuôi chó, em có sợ chó nhà em đâu vì em biết nó ko cắn em, nhưng cứ ra đường gặp chó, ko tránh xa hay rẽ lối khác là y như rằng có chuyện. có hôm đang đi, có con chó chạy ra cắn em rồi lại chạy vào nhà, chả hiểu nổi,,,anh lí giải giúp em cái:(
bạn bị cho cắn nhìu thế, hay thử xem lại kiếp trước, có thù oán gì với chúng nó không hi hi, bị cắn tới 15 lần, guiness.
hihi, em sợ nhất 1 thứ: mói ra chắc mọi người cười chết mất - sợ đi xe máy. Em đã tập đi nhiều lần rùi mà lần nào cũng bị ngã, hôm trước còn bị té xuống ao cơ! Bây giờ em nhìn mọi người đi xe máy bằng con mắt ngưỡng mộ. Ba mẹ em hem cho em tập nữa nhưng em vẫn muốn tập (mặc dù em vẫn rất sợ). Em không thể nào dắt nổi cái xe máy. Em sợ vài năm nữa ra trường không biết đi thì chết. Cứ khi ngồi trên xe máy là em run bần bật không hiểu tại sao nữa. Em sợ lắm, mấy ông anh họ bảo dạy em thì họ toàn cho em tự lái mà em chưa đều tay ga nữa cơ. Huhu, em sợ bị mọi người cười chê … Em thật là ngu dốt, thật vô dụng…
Hi hi, nếu em sợ thì bao giờ em mới đi được ^^!
Em thử cách này nhé, hằng tối trước khi ngủ ấy, em tưởng tượng/hình dung rằng mình đang lái được xe, phóng đi sung sướng, tung tăng trên đường ^^!
Anh tin là một thời gian sau em chắc chắn sẽ tìm ra cách thực hiện được điều đó !
Hạnh phúc luôn bên em,
hix2…mỳh cũg sợ đi xe máy…cứ cầm lấy xe chưa đi đã thấy rung rồi…chẳg biết phải làm thế nào…mà đi thì đi rất chậm chẳg dám đi nhanh lại toàn đi chỗ ít người thui…ra chỗ đông người là dừg xe lun ýk…có cách gì để kô sợ nữa kô nhỉ???
Anh Phương này, em thật tình cám ơn anh rất rất rất nhiều. Anh đã đem đến cho em thêm nghị lực để vượt quá những khó khăn mà em gồng mình chịu bấy lâu nay. MỤC TIÊU CỦA EM LÀ SẼ NGĂN CHĂN BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU TOÀN CẦU, EM HỨA LÀ 1 NGÀY KHÔNG XA CHÚNG TA SẼ GẶP NHAU. HI VỌNG LÚC ĐÓ ANH SẼ LÀ 1 MEMBER CỦA TỔ CHỨC. MỘT LẦN NỮA XIN CÁM ƠN ANH!
Cảm ơn em đã chia sẻ nhé
anh chúc cho mục tiêu của em sớm thành hiện thực ^^! Hạnh phúc luôn bên em.
P.s. Anh có một gợi ý cho em là trước khi ngăn chặn biến đổi khí hậu toàn cầu, em có thể tìm ra cách ngăn sự biến đổi tính khí bên trong con người xem? suy cho cùng, nó là nguyên nhân của biến đổi khí hậu đó ^^!
Hi. Mong sớm gặp anh :d
Mình thì sợ nhất là không được học sinh khá giỏi. Cả gia đình mình đều là những người quá hoàn hảo…Mẹ là trưởng phòng hành chính của một bệnh viện, bố là giám đốc về ngành biển, anh là thạc sĩ công nghệ sinh học , chị dâu là thạc sĩ về kinh tế đương nhiên là đều có các giải thưởng như quốc gia, thành phố…Còn mình thì chỉ là một con ngốc học dốt, không có tài cán gì, lại còn học trong một trường chẳng ra sao, ngay cả việc được học sinh khá cũng là rất cố gắng. Nên mình luôn lo sợ mình sẽ bị học sinh trung bình, lo sợ sẽ bị gia đình coi thường, trách mắng…Dù biết nhue vậy nhưng mình vẫn không thể học khá lên được. Mình thật là ngu dốt
Cám ơn Mai Anh đã chia sẻ
Live tin rằng trên đời này mỗi người đều có một kiểu thông minh khác nhau, và có một dạng tài năng khác nhau, chứ tạo hóa không thiên vị một ai hết
Mai Anh thử trắc nghiệm 8 trí thông minh và MBTI xem mình thuộc loại hình thông minh nào nhé:
http://levublog.wordpress.com/2010/01/18/8-loai-hinh-tri-thong-minh/
http://levublog.wordpress.com/2009/10/21/mbti-test-cong-cu-trac-nghiem-tinh-cach/
Hạnh phúc luôn bên bạn.
Cậu lo lắng quá rồi,học để lấy kiến thức chứ đâu phải để được cái danh hiệu giỏi đâu,cái danh hệu đó chẳng giúp cậu gì khi cậu học xong,ra trườngđời,chỉ có kến thức cậu có được mới giúp cậu mà thôi,ko ẳn cứ học giỏi là dc,tớ nghĩ quan trọng là học ĐH
nỗi sợ hãi của những người trên e thấy nó chỉ xuất hiện 1 lúc nào đó thôi.k dai dẳng và xuất hiện hằng ngày như em anh ah. nỗi sợ của e nguyên nhân la do 1 việc xảy ra trong quá khứ khiên e xấu hổ vs mọi người.và bây jờ bất kể e ở vs ai.ở trên lớp.e luôn luôn lo lăng điều ấy sẽ xảy ra thêm 1 lằn nữa.vì vậy e k bao jờ tập trung đc vào việc j kả.e biết nguyên nhân chính của nó.e càng đối mặt vs nó.e càng sợ.có cách nào để giải quyết k a?
Thế thì nỗi sợ của em có thể đã trở thành niềm tin rùi ^^!
Cách đơn giản nhất để đối trị nó là tạo dựng một niềm tin mới
cam on anh live vi nhung bai viet y nghia a da dang va se chia se cung moi nguoi:)
nó lại bùng lên nữa rồi
Tôi sợ ma quá! nói chính xác là một cái gì đang ở trong bóng tối, khi bóng tối ập đến tôi lại sợ, tôi lại tưởng tượng và sợ…. Ahhhh!
Khi nằm trong phòng cấp cứu e đã từng nghĩ:thôi mình chết cũng đươc!
Rồi em nghe thấy tiếng mẹ khóc? và e lại nghĩ: chưa chết được? đõ ĐH đẫ
E kg sợ chết nhưng em sợ đau, hồi mới bị tiêm vào bắp,bị châm cứu e đã khóc ướt hết cả một cái gối của bệnh viện(cái kim dài cả ngang tay cơ mà)^^Nhừng rồi cũng quen
ĐI học trở lại, lại được chuyển ra trường chuyên lớp chọn e lại sợ kg theo kịp, học ngu, bị khinh
E rất sợ bị khinh! Em rất đau khi nghĩ đến những đứa bạn mới sẽ nghĩ rằng:” con bé này học ngu lắm, chẳng ra gì đâu?”
Sợ cả những gì mà người ta nói….
Và bây giờ là sợ trượt ĐH?
Cảm giác thật kinh khủng?
Tuy nhiên như a nói
Đón nhận sợ hãi, dùng nó làm công cụ để giúp hành động thận trọng để đạt được mục tiêu sẽ hơn là quay lại với cái vỏ bọc thường ngày êm ấm!
KHÔNG THỂ ĐỂ NỖI SỢ ĐEO BÁM CẢ ĐỜI ĐƯỢC!
và cũng không dễ để đối mặt với nó…
Cám ơn anh đã chia sẻ!
Chúc ngày mới tốt lành!
p/s: còn 1 nỗi sợ nho nhỏ nữa^^ là anh Live chán những comment vớ vẩn, lắm chuyện, dài dòng, đầu óc có vấn đề của e???
T_T
Cám ơn em đã chia sẻ, mọi comment đều là comment, đều là suy nghĩ, quan điểm của người đọc, nên anh luôn tôn trọng. Và anh tin là nếu em còn có nhiều tâm sự nữa mà ngại chia sẻ trên này em có thể tham gia BBT, một môi trường khá an toàn, vs. cũng có khá nhiều bạn cử nhân trên đó nữa em ^^
cám ơn anh LIVE ghen!
e vừa hoàn thành một phần của hồ sơ dự tuyển vào BBT (híc! Không có nổi 1 bức ảnh, chắc sang tháng mới gửi được cho CLB)
e muốn hỏi a là info@banbetot.com là địa chỉ email hay gì vậy ạ? muốn gửi hồ sơ dự tuyển thì gửi email theo địa chỉ đó?
e cám ơn!
P/S: xem offline của anh chị! hi hi ! lớn tồng ngồng rồi mà có lắm trò trẻ con vui ghê!
E cũng muốn có nhiều người bạn tốt!
Chắc chắn là em sẽ đậu trong đợt dự tuyển này thui! ^^
Cảm ơn em đã chia sẻ ^^! Đúng rùi đó, em làm xong gửi đính kèm ảnh + hồ sơ về địa chỉ email info@banbetot.com
Hẹn gặp lại em ở CLB ^^!
chà … tính e kha khá nhát mỗi lần coi fim có đoạn gì gay cấn là hơi rùng rợn xj’, và cả nửa đêm ko dám mò ra ngoài cách nhà quá xa nữa vj` lúc nào cũng có cảm giác sau lưng mình có 1 cái gì đó đại loại như MA theo sau
Nhưng e lại cực kj` thích coi fim ma mà thú vị hơn lại thích coi vào đêm khuya
dzj hok bjk’ điều e sợ có phải là Ma ko ??
hjz ko bjk’ việc sợ điều này có sao ko anh?
Nhưng nếu là sợ ma thì chắc nó chỉ xếp ở hạng 2 thôi vj` điều e sợ nhất chắc chắn là …Nếu như vào 1 bủi sáng nào đó bừng dậy mà ko thấy 1 ai thân quen xq mình thì chắc là e cũng chả muốn sống nữa mà chính xác hơn là chả dám sông nữa
Cám ơn em đã chia sẻ nghen. Live thấy có sao đâu nào. Có thể là em coi phim ma bởi vì… em thích đối diện với một nỗi sợ mà mọi người hay sợ. Có thể là em sợ mọi người biến mất vì em rất yêu thương họ. Điều quan trọng nhất hok phải là chúng ta sợ nỗi sợ, mà chúng ta đọc được gì từ nỗi sợ đó ha
Một ngày tốt lành ^^
Xin được nói thêm về bản chất của sợ hãi theo chọn lọc tự nhiên.
Ví dụ đơn giản nhất là sợ hãi ở các loài động vật, ai cũng biết động vật sinh ra đã biết sợ lửa, loài không biết bay sinh ra đã biết sợ độ cao. Nỗi sợ hãi đó được quy định từ trong gen. Chẳng cần phải đi ngược thời gian, ta cũng hiểu ra rằng động vật không biết bay mà không biết sợ vực thẳm thì rớt xuống vực chết hết. Những cá thể đột biến mang gen sợ vực thẳm thì tồn tại và phát triển đển ngày nay. Bên cạnh đó, có những nỗi sợ hãi không trực tiếp do gen chi phối, mà là do nhận thức gây nên, lấy ví dụ như đau đớn, bệnh tật, ma túy, ma… Nhưng khi nói về bản chất, những đau đớn, bệnh tật, ma túy đó thông qua quá trình nhận thức, được liên hệ với những nỗi sợ được quy định trong gen như đau đớn… chẳng hạn.
Cũng như mọi tình cảm, suy nghĩ, hạnh phúc, thù ghét, sự sợ hãi chỉ là một hiện tượng được chi phối bởi luật tự nhiên. Thiết nghĩ, sợ hãi chỉ là phản ứng của ý thức trước tác động của môi trường nhằm duy trì sự tồn tại của chính nó.
Cám ơn Chiến đã chia sẻ những thông tin rất thú vị đó nha. Đồng ý với bạn là sự sợ hãi còn do gen quy định nữa, trong não chúng ta có một bộ phận (hình như gọi là não thú) sẽ đảm trách những nỗi sợ đó (thường là liên quan đến sự sinh tồn, phát huy tác dụng khi ta gặp nguy hiểm có thể ảnh hưởng đến tính mạng). Nỗi sợ mà Live đề cập đến trong bài viết chủ yếu là nỗi sợ do tâm lý, thói quen, kinh nghiệm tiêu cực cản trở ta hành động. Thông điệp quan trọng mà Live muốn chia sẻ trong bài là khi những nỗi sợ đó xuất hiện, điều chúng ta nên làm “chuyển hóa ý nghĩa” của nỗi sợ đó, thành “dấu hiệu tích cực” để ta có thể hành động tốt hơn ^^
Mình sợ người khác nhìn mình vì mình xấu trai lắm ^^
Hì hì, nỗi sợ của bạn thú vị lắm, mình cũng đã từng trải qua điều đó. Và có một thời gian dài dài mình ko dám up ảnh lền facebook
vì trông mình khá béo…. cho đến khi tự nhiên một hôm mình tự hỏi “Xấu zai thì sao? Béo thì sao?” và phát hiện ra là “Có sao đâu???” Chúc bạn một ngày tốt lành! ^^
Tớ trả lời cho cái vote bên trên , tớ vote cho cái thứ 4 : sợ nhất chính là sự sợ hãi của bản thân , sợ sự tồi tệ trong mình ! Giờ đang phải try để remove 2 phi vụ “sợ” này b-)
@ Ngọc : em ơi , Phương là “anh” chứ không phải là “chị” đâu em. Live được một bữa đổi gender
chị phương ơi, những gì chị viết hay quá.em rất thích.
em nghĩ chị sẽ đạt được những ước mơ và thành công hơn nữa
một lần nữa cám ơn chị
@Rotr: Bị từ chối cũng là một nỗi sợ phổ biến. Adam Khoo có một cách tư duy tích cực với việc bị từ chối khi bán hàng ko được đấy. Giả sử cần bán bảo hiểm 20,000$ cho khách hàng anh ấy bị từ chối 20 lần, suy ra mỗi lần từ chối anh ta kiếm được 1000$ rồi. Bạn có thể vận dụng tương tự, mỗi một lần người ta từ chối chiện tình cảm, là một lần mình xích lại gần hơn đấy ^^
Ah mình thì sợ nhất là bị từ chối.Bị từ chối trong tình cảm nàh,trong giao tiếp nàh,trong rất nhiều lĩnh vực khác nữa cơ.Trong giao tiếp mà chúng ta không thể tạo sự chú ý cho đối phương thì đó cũng là 1 cách gián tiếp từ chối những thông tin mà chúng ta cung cấp.Hic.Mình rất yêu bộ môn tâm lý học và rất thích tìm cách nắm bắt tâm lý của mọi người,vậy mà bị gián tiếp từ chối như vậy thì xem như hok nắm bắt đc tâm lý của đối phương roài.:D
Thanks đồng chí TSV, tớ sẽ nghiên cứu xem thế nào ^^
tình cờ vào đây qua thuvien-ebook , bác nên xem cuốn 7AHA của nhà lãnh đạo tinh thần, nó tốt hơn cho bác. Sợ hãi là thứ luôn đi kèm với stress, làm sao để chế ngự nó? quẳng gánh lo đi mà vui sống ???
Xem ra lời nhận xét là đúng, sợ chết vẫn đứng thứ 02
mình thấy mình ko có gì đặc biệt cả..nên mình nghĩ ko ai quý mình
sỢ người khác nghĩ tính mình chán
Mình sợ nhất là sự thiếu tự tin ở chính mình, như thế thì sự sợ hãi càng nghiêm trọng hơn…
:x
cám ơn bạn Nga đã chia sẻ. cho đến khi chúng ta còn dùng từ “vượt qua” đối với sợ hãi thì tức là chúng ta còn coi sợ hãi một chướng ngại, một điều gì đó ta ko mong muốn. mình nghĩ chỉ cần thay đổi quan điểm đó và rèn luyện một thái độ tích cực khi sợ hãi đến, coi sợ hãi là một người bạn, một cảm xúc quen thuộc thì sẽ dân dần ổn thôi
t hieu nhung dieu ban noi,nhung de vuot wa no thi wa that ko de dang nhu ban tuong dau,that su thi doi khi minh da vuot wa no rui ay chu nhung rui no lai way lai ,bam riet lay ban trong 1hoan canh #,1su viec #…ma moi lan vuot wa no nhu vay ban phai rat kho khan day
Tớ đang là một nạn nhân của sự sợ hãi đây. Hiện nay nó mạnh mẽ quá nhiều khi không kiểm soát được. Nhưng không sao giờ đã có cách trị nó rồi.
Câu chuyện đó còn có một ý nữa là, đôi khi cẩn thận quá, lò dò đi tới mục tiêu thì sẽ càng thấy nỗi sợ một cách rõ rệt ^^
hí…chuyện a kể hay phết:D
tinh thần đồng đội đúng là giúp ta vượt wa sợ hãi. bên canh có 1 ng` bạn là cũng đỡ sợ rùi:)
có câu nì: “…k phải họ k sợ đâu, mà là họ đang mỉm cười đi xuyên wa nỗi sợ hãi đó:)”
Đúng đấy, việc lật đật chấp nhận nỗi sợ hãi có thể khiến em minh mẫn hơn và nhớ lại rằng mình còn có rất nhiều người xung quanh ủng hộ ^^
Nhân tiện kể lại câu chuyện hôm trước vừa sáng tác: Một chàng trai nó đi cùng với một người bạn, hai người đi tìm kho báu trên núi. Khi gần đến nơi thì có một bờ vực rất sâu, chàng trai nọ tỏ vẻ sợ sệt, chàng rón rén đến bên bờ vực, định tìm một khoảng cách an toàn để nhảy qua, nhưng khi vừa đến nơi thì nhìn thấy bờ vực sâu thẳm sợ quá, ko dám nhảy nữa. Đúng lúc đó thì người bạn đằng sau chạy lên đẩy một phát, chàng trai hoảng quá nhắm mắt nhắm mũi nhảy víu cái, kết quả. Hai người đã đến được đích.
—> Đôi khi để vượt qua nỗi sợ hãi, chúng ta cần những cú huých của đồng đội
em vừa mổ … và em đã đối mặt với nó … với những mũi tiêm … và đã ko hoảng sợ … vì em biết xung quanh mình có rất nhiều người đang lo lắng quan tâm … và em đã hát …!
Ví dụ tiếp tục câu truyện sợ ma ở trên nhé, chấp nhận ở đây là có nghĩa là bình tĩnh, nói với bản thân “ok, mình đang sợ vì thấy hơi rờn rợn người, hình như có ma ở đây”. Vậy thì việc tiếp theo phải làm là đi tìm con ma xem nó ở chỗ nào nào, nếu tìm không thấy thì thở phào. Nếu tìm thấy thì …
à hello, ma hả, có chuyện j` ko, vào đây chơi nào, ở ngoài đó lạnh đấy
—> Cái chúng ta cần là hướng tới giải pháp, tìm xem nguyên nhân sâu xa nỗi sợ hãi là gì, nó cảnh báo mình điều gì.
cách giải quyết hay quá=)) :d
E thích xem phim ma, macarong càng rùng rợn càng khoái :d
bởi khi ấy mọi lo lắng, buồn phiền quên hết, chỉ còn tập trung vào 1 thức “Macarong”
thích lắm=))
Ê, ầu, thanks cậu, rưng mà tớ có một câu hỏi nhá
. Sau khi chấp nhận sự sợ hãi rùi, tớ phải làm thế nào với nó tiếp đây?