Sư trưởng Tanzan và Ekido đến bờ suối thì gặp một cô gái xinh đẹp đang e ngại không dám băng qua. Tanzan vô tư bế cô gái qua suối rồi hai người tiếp tục hành trình. Một giờ, hai giờ, ba giờ.. trôi qua trong im lặng… không thể chịu được, Ekido hỏi: “Sư sãi không được gần đàn bà, sao huynh làm vậy?”. Tanzan đáp “Đàn bà nào? Ta đã thả cô ta xuống lâu rồi, sao đệ còn giữ nàng?” (1)
Trên đây là một trong những mẩu truyện thiền hay nhất mà tôi tình cờ nghe được trong một lần kiếm tìm sự bình an, thanh thản cho tâm hồn. Lúc đó, tôi nghiệm rằng lâu nay mình sống với khóa khứ và tương lai quá nhiều. Tâm mình lúc thì bận bịu với những kinh nghiệm khổ đau trong khóa khứ, những thất bại, những lời chỉ trích, phán xét tiêu cực của người xung quanh. Tâm mình lúc thì vướng vào những ảo ảnh vui sướng trong tương lai, rồi đâm ra lo lắng, sợ hãi cho những gì có thể xảy đến không theo ý mình. Khi tâm còn vướng vào những thứ ấy, thật khó mà hòa hợp với hiện tại, thật khó để tới ý tưởng giải pháp, thật khó mà khai mở các năng lực tiềm tàng trong ta. Chúng ta bị trói buộc bởi chính kinh nghiệm của mình trong khóa khứ, chúng ta bị giới hạn bởi bức tường lo lắng cho tương lai.
Một cậu bé có thói quen cho cá ăn ở góc bể. Mỗi khi nhìn thức ăn rơi xuống, con cá gần đó lao tới và đớp lấy mồi rồi bơi đi ngay. Một lần bé có ý tưởng đùa nghịch, bé đặt tấm kính thủy tinh chặn ở góc bể. Ngay khi thức ăn được thả xuống, con cá kia lao tới và đâm sầm vào tấm kính. Cá không hiểu tại sao và cứ cố gắng thử tiếp vài lần nữa, cuối cùng nó bỏ cuộc trong đau đớn. Hôm sau, bé bỏ tấm kính đi và thả thức ăn xuống. Nhưng lạ thay, con cá kia không màng đến mà vẫn cứ bơi. Trong khi đó, một con cá khác từ xa lao tới đớp lấy mồi, rồi bơi đi. Sau vài ngày, con cá kia chết. Hãy nghĩ xem con cá chết, nó không bao giờ chết vì đói, mà là vì chính kinh nghiệm đau khổ mà nó đã trải qua. (2)
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp rất nhiều trường hợp kinh nghiệm hạn chế các cơ hội đến. Một chàng thanh niên được mời đi dự buổi hội thảo giới thiệu sách mới về thành công, với những kinh nghiệm thất bại trong khóa khứ, anh ta than thở “Ôi, tất cả đều là lý thuyết ấy mà!”. Trong khi đó cậu bạn đi cùng anh ta đã đến, và cuốn sách đã khiến cậu đổi đời và thành đạt. Còn chàng thanh niên kia mải mê kiếm tìm những thứ mà anh ta cho là “thực tế”. Một cô nàng lảng tránh một người bạn cũ khi vừa gặp lại, cô quyết ko cho anh ta cơ hội nói chuyện, vì cô cho rằng anh ta là một người vô vị nhạt nhẽo như những lần đầu gặp mặt. Cô không biết rằng anh đã có một gia đình hạnh phúc, đã trở thành một tác gia viết sách nổi tiếng, giúp biết bao người hàn gắn các mối quan hệ và cải thiện tình hình tài chính của mình. Còn cô nàng thì vẫn đắm chìm với vấn đề tiền bạc, tình duyên thật nhức nhối.
Thực tế là chúng ta hầu như không bao giờ nhìn nhận được thực tế. Tất cả những gì bạn đang nhìn thấy bằng mắt không phản ánh hoàn toàn sự thực. Gặp lại một người bạn hôm nay chưa chắc anh ta đã giống ngày hôm qua, ấy vậy mà khi được hỏi anh ta là người thế nào, bạn có thể sẽ kể rất chi tiết như đi guốc trong bụng anh ta vậy. Kể cả một cái “tôi” ngày hôm nay ít nhiều cũng khác cái “Tôi” ngày hôm qua, thế mà nhiều người có thể tin suốt đời vào những cái nhãn tiêu cực “Tôi lười biếng, Tôi không thông minh, Tôi không đủ khả năng” được gán từ lâu rồi. Để rồi lầm tưởng rằng khóa khứ đã vậy, thì hiện tại tương lai cũng khó khác được. Sở dĩ như vậy là vì có một lăng kính vô hình ngăn giữa ta và sự vật, hiện tượng. Lăng kính đó được xây dựng bởi thái độ sống, được hình thành bởi những trải nghiệm trong khóa khứ. Mỗi người có quan điểm, trải nghiệm khác nhau nên lăng kính cũng sẽ mờ đục khác nhau. Điều mà chúng ta nhìn thấy là ảnh của sự vật hiện tượng kèm với các cảm xúc xen lẫn, đôi khi trái ngược nhau.
Ekido còn mắc vào pháp, còn mắc vào luật nên chỉ nhìn thấy hành động của sư trưởng Tanzan là phạm giới. Và cứ đắn đo suy nghĩ mãi về cô gái xinh đẹp, nghi ngờ về vị sư huynh đáng kính của mình, mà quên mất bản thân mình đang không còn duy trì chánh niệm, đi trong im lặng nhưng tâm thì không yên. Còn con cá đã từng bị đau khổ chỉ nhìn thấy sự đau đớn khi tiến đến con mồi, con cá khác thì thấy sự sung sướng khi được đớp miếng mồi ngon. Chàng trai sợ “lý thuyết” kia do các thất bại khi không hiểu sâu, áp dụng sai lầm đã hình thành niềm tin “Tất cả những sách nói về thành công đều là lý thuyết” mà quên mất một sự thật là chúng được đúc rút, được chứng nghiệm bởi những người đã thành đạt thực sự. Còn cô gái thì nhìn người bạn cũ, cô chỉ thấy những cảm giác khó chịu, cô nhớ lại những lời nói nhạt nhẽo, hành động thô kệch của anh chàng, chứ không nhìn được sự đổi thay kỳ diệu ở bên trong chàng trai đã chuyển hóa anh ta.
Đối với những người còn đang giữ lấy lăng kính tiêu cực, còn suy nghĩ theo những lề lối thói quen cũ kỹ, còn giữ mãi những kinh nghiệm đau khổ, còn óc phân biệt đánh giá, còn phản ứng mạnh mẽ với tình huống bên ngoài, thì đó chính là giới hạn lớn nhất mà họ đã tự đặt ra cho bản thân. Có thể giới hạn đó sẽ tạm thời giúp họ trốn vào “vùng an toàn” chật hẹp của mình, nhưng đồng thời nó cũng sẽ dập tắt mọi cơ hội tốt đẹp đang đến. Để hiểu được chân lý này, bản thân tôi cũng phải trả giá là một khoảng thời gian dài đeo lăng kính mờ đục kia trong đau khổ. Cái nhìn lẫn lộn giữa khóa khứ, tương lai khiến ta chạy đua với hàng ngàn dòng suy nghĩ – có vui, có buồn, có lo lắng, có sợ hãi – nó khiến ta không có thời gian dừng lại để quan sát bản thân. Giờ đây lăng kính của hiện tại giúp tôi nhìn thấy thật rõ ràng những bài học từ khóa khứ, những kinh nghiệm hạn chế mình, giúp tôi nhìn thấy những mối lo âu, bận tâm không cần thiết, giúp tôi tiết kiệm được thời gian, năng lượng của mình. Tôi thấy luôn tràn trề sức sống, không ngừng sáng tạo, giúp ích cho đời, cho người. Tôi đã dừng lại, dừng lại để thay một lăng kính khác tinh khiết hơn, trong sáng hơn, để có thể mở lòng, đón nhận những điều mới mẻ, những cơ hội thú vị trong cuộc sống. Tôi đã dừng lại, còn bạn?
Viết kỷ niệm ngày đầu tiên “tỉnh ngộ”- sống trong hiện tại và yêu thương.
Phương Live
Chú thích:
(1) Đây là một trong những mẩu truyện thiền nổi tiếng nhất về thiền sư Tanzan ở Nhật Bản, có thể tìm thấy trong các cuốn sách thiền định, hoặc trên wiki.
(2) Một câu chuyện mình lược dịch trong tác phẩm “Self-Managing Leadership” – “Thuật lãnh đạo và quản lý bản thân” (Brahma Kumaris)
P.S. Nếu thấy bài viết thú vị, hãy gửi link cho bạn bè và chia sẻ ngay niềm vui này nhé. Ngoài ra, để thuận tiện theo dõi, bạn có thể >> đăng ký nhận email khi có bài mới! <<
P.P.S. Nếu bạn định sưu tầm (copy) bài này về website của bạn, hãy vui lòng ghi rõ "theo mrlive.org" nhé. Mình biết ơn bạn lắm lắm!
P.P.S.S. Bạn có FB? Hãy cùng kết nối và chờ đón quà tặng thú vị từ mình nhé!





Thank nhiều nha anh Live
Đọc xong rồi và hiểu rằng mình luôn cần xem lại bản thân mình…thanks Live!
THAT KHO HIEU. 1 BAI ENTRY Y NGHIA NHU THE NAY, GIO DAY MINH MOI TIM RA NO!
Tuyệt! thanks anh Live nhiều
cám ơn vì bài viết
Thật tuyệt anh Live ! Mỗi lần đọc bài này của anh em lại có thêm 1 suy nghĩ mới tích cực hơn ^^ Cảm ơn anh nhiều lắm :x
Bạn đã dùng lại để trải nghiệm cho cuộc sống mới còn tôi có lẽ còn đang lẫn quẩn trong vòng soáy cuộc đời . nhiều lúc tôi muốn tan biến đi khỏi thế giới này để khỏi phải lo nghĩ,,,nhưng nhiều lúc lại ko muốn như vậy. Bài viết của bạn khiến mình suy nghi rất nhiều!
thanks!
đọc các mẩu chuyện tự dưng thấy rằng đôi khi mình cũng giống những nhân vật trong chuyện. Mình cần phải thay đổi lại cách nhìn quá khứ.
Rất tuyệt , nhiều lần đọc lại e mới ngẫm ra , em cũng giống như anh , sống chen chúc giữa quá khứ và tương lai .. và rồi em cũng giống như anh .. Mỗi tội em chưa nghiệm ra . Cảm ơn anh
Câu chuyện con cá thiệt ý nghĩa ! Cảm ơn anh Live nhju` nha .
Dừng lại 1 phút để nghĩ chuyện dài lâu
Vấn đề này tương tự như câu truyện nổi tiếng về ” Cái bẫy bắt khỉ và con khỉ” và những cái gọi là ngũ dục của con người ” Tai, Sắc, Danh, Thực, Thùy “
hay. Va can hoc hoi de ung dug.
Dừng lại để thay 1 lăng kính mới, kinh nghiệm trong quá khứ cũng có thể là 1 rào cản. Phải phá tan rào cản…
bài viết nào của anh cũng làm em suy nghĩ…
Cám ơn em đã chia sẻ, điều wan trọng nhất vấn là em hành động thế nào sau khi suy nghĩ. Suy nghĩ tích cực sẽ tạo ra một hạt giống tích cực, còn nó có thể nảy mầm và thành cây cho kết quả tích cực hay hok là do được tưới nước bằng hành động của em
Bài viêt này đã đánh thức mình đấy, bây giờ mình đã “tinh” và đang ngô tư tư . tuong lai chăc Phuong thành môt thiên su nôi tiêng quá. Thanks
Cám ơn bạn đã chia sẻ và cám ơn vì lời khen tặng nghen. Live chỉ muốn làm một thiên sứ… có thể đem lại nhiều điều hữu ích cho mọi người thôi, hok mong nổi tiếng đâu à, hihi, mặc dù bạn hoàn toàn có thể chia sẻ với bạn bè mình rằng… ở địa chỉ http://mrlive.org có một thiên sứ như vậy ^^
Bạn ơi đọc bài này tớ ” Tĩnh ” rồi , nhưng chưa “Ngộ” được. Cho tớ copy entry này nhé >Cám ơn bạn.
Cám ơn bạn đã chia sẻ nghen, bạn cứ bấm chuột phải là sẽ có hướng dẫn copy/paste. Một ngày tốt lành ^^
Tớ nghĩ là tớ hiểu được 80% câu chuyện của Live , 20% còn lại chắc phải chờ đến tối nay ngồi đọc lại , còn giờ phải đi học đã
. Hiểu là một chuyện nhưng thực hành sẽ là cả vấn đề lớn đây
bởi bản chất con người tớ vô cảm và sống cực khép kín
có lẽ đã đến lúc tớ phải mở cái cánh cửa gỗ ọp ẹp và mốc meo của tớ’s mind để . . . cảm nhận một cái gì đó mới mẻ . Ừm ! Tớ quyết định bầu trời hôm nay rất đẹp (mặc dù nó xám xịt và lạnh buốt)
! Have a nice day , đồng chí Live ! (^__^)
@trang Đốp: Cám ơn bạn. Hãy chia sẻ nhé. Và nhớ ba bước thay đổi bản thân căn bản là. Tỉnh ngộ. Sáng tạo. Hành động. Sau khi đã ngộ ra một điều gì đó, mà chúng ta ko động não sáng tạo ra các chiến lược thay đổi, rồi kiên trì hành động để thay đổi. Thì sẽ chỉ dừng lại ở một mức rất hạn chế.
Cho t xin phép copy entry trên nhé! Tớ muốn thật nhiều người nữa cùng tỉnh ngộ!
@Thịnh: Cám ơn bạn đã ủng hộ nhé ^^ Blog cũng là nơi mình rèn luyện ngòi bút và chia sẽ, học hỏi từ các độc giả tương lai
Tổng hợp những bài viết của phương live có thể xuất bản thành một quyển sách bán chạy đấy!!! Tương lai phuonglive sẽ trở thành một chuyên gia tư vấn…
“Tỉnh ngộ” đã khó, nay phuonglive còn giúp người khác tỉnh ngộ được thì càng khó hơn…khâm phục!!! Cám ơn nhiều cho bài viết này!!!
Em đang rất cần 1 bài viết ntn. Cảm ơn anh Phương :x
Chào Live, mình thích bài này, nhất là câu chuyện đầu tiên. Rất mong được đọc những bài tiếp theo về thiền và đạo Phật của Live.
PS: Live đổi giùm mình link của Hỗn tạp thành http://hontap.blogspot.com nhé. Cám ơn nhiều.
Theo triết học có nói: Thứ duy nhất không bao giờ thay đổi chính là sự thay đổi.
Nhưng “Giang sơn khó đổi, bản tính khó rời” . chính vì thế hầu hết mọi người xung quanh chúng ta không thay đổi.nên chúng ta hay nhìn nhận về quá khứ.thật sự với họ số phận đã an bài. Nhưng những người biết thay đổi thì họ luôn tin là có thể tạo nên được số phận cho mình. Họ tốt hơn từng ngày từng ngày 1. họ biết vươn tới điều tốt nhất.
Với mình mỗi ngày là 1 con người mới tốt hơn con người của ngày hôm qua.những lỗi mình đã gặp 1 lần rồi thì rất ít khi lặp lại dc tới lần 2 còn bạn thì sao?. (anhlh01271@fpt.edu.vn)
Bài này hay lắm L !
Bài viết hay, rất ấn tượng về câu chuyện mở đầu. Đôi khi chúng ta giật mình vì vô tình mình ko còn là chính mình, ko còn giữ đúng quan điểm, cánh nhìn đúng đắn; trong khi vẫn ảo tưởng mình đang rất sáng suốt. => Phải luôn ý thực việc xem lại mình.
@Typn: nếu là từ tiêu cực sang tích cực thì là thay đổi. Còn việc nhìn thoáng hơn, nhìn qua nhiều khía cạnh hơn thì là “gọt dũa” nhỉ ^ ^
@Typn: Cũng ko biết Typn dựa vào đâu để nói thế. Mà Live cũng ko dám khẳng định 100% cái nào tốt hơn, nhưng thường thấy xài đồ mới bao h cũng thik hơn ^^
Intellegince and simplicity – easy to understand how you think.
Kế thừa !! Nên chỉnh lại góc nhìn or “đẽo gọt” lại lăng kính sẽ tốt hơn thay mới hoàn toàn
mẫu chuyện nào cũng hay, nhưng ấn tượng nhất là mẫu chuyện con cá chết vì chính kinh nghiệm sương máu của nó. tại sao nó lại chết, tại sao…?????????
Great