3001/2010

Tương truyền, trước ngày Bill Gates rời Havard khởi nghiệp, một người bí ấn đã tìm đến “Này Bill, có rất nhiều người trẻ thất bại, họ lăn xả chỉ vì thứ này”, chìa ra tờ ngân phiếu triệu đô, người đó tiếp “Cầm lấy và sống cuộc đời anh muốn”. Bill đáp “Rất tiếc, đó không phải là thứ tôi muốn”. 30 năm sau, ước mơ “A computer for everyhome” thành hiện thực, Microsoft nay đã là tập đoàn tỷ đô!

Nhìn chung, không ai là không muốn thành công, không ai không muốn sống một cuộc đời thật ý nghĩa. Song nếu bạn là chàng trai trẻ trong tình huống trên, liệu bạn có sẵn sàng từ bỏ một… cơ hội được-sướng-mà-không-phải-làm-gì như vậy để đeo đuổi ước mơ? Liệu bạn có sẵn sàng đối đầu với những khó khăn thách thức trên con đường mình đã chọn? Hay là bạn vẫn để những suy nghĩ hạn chế, các cảm xúc nhất thời làm chủ mình?

Đọc đến đây, có thể có người sẽ sẽ hỏi mình là ai mà dám nói về sự thành công? Mình đặt câu hỏi ngược lại. Họ đã trả lời được câu hỏi “Tôi là Ai?” chưa mà lại hỏi người khác? Ở bài viết này, mình không bàn đến sự thành công trong tài chính, mà nói đến sự thành công trong suy nghĩ, toát lên qua hành động. Bởi “Mọi thứ trên thế giới đều được tạo ra hai lần, và lần đầu tiên, bao giờ cũng là từ trong suy nghĩ của bạn!” (Brian Tracy)

Và một trong những suy nghĩ hạn chế nhất mình được biết là “Thế cũng được“. Đó là sự thỏa hiệp, hài lòng với mức tiêu chuẩn thấp. Ví dụ, nếu hỏi một người “Bạn muốn một công việc 3,000USD/tháng?” Họ gật đầu. Nếu hỏi tiếp “Giả sử chỉ tìm được công việc 2,000USD/tháng?” Họ cũng gật đầu. Đó là tính cách của những người đặt ra mục tiêu cuộc đời, song không có trách nhiệm, thực hiện được thì tốt, không thì cũng chả sao.

Do đó, điều mình muốn chia sẻ là “Bạn đã sẵn sàng để Quyết tâm?” (ko phải Thành công???). Quyết tâm là một thứ còn quan trọng hơn cả Thành công. Nếu bạn quyết tâm sống chết với ước mơ của mình, và sẵn sàng trả giá bằng thất bại. Khi đó, bạn thành công trong suy nghĩ. Còn để thành công trong thực tế, chúng ta cần tìm tòi, học hỏi người đi trước, kết hợp sáng tạo để có được phương pháp đúng, hành động đúng, để kết quả ra đúng như mong đợi.

Sẵn sàng để Quyết tâm, có nghĩa là bạn sẵn sàng Trả giá cho sự lựa chọn của mình. Theo mình trải nghiệm và học hỏi, thì trên đường chúng ta đi tới mục tiêu thường sẽ có những mức giá sau. Thứ nhất, đó là sự phản đối của người khác về dự định “viển vông” của bạn. Thứ hai, đó là những cú vấp ngã đầu tiên, những thất bại mà thường ta “cảm thấy” đau đớn nhất. Thứ ba, cái giá mà không phải ai cũng trả được, đó là đứng dậy, và bắt đầu lại từ đầu.

Đối với mức giá thứ nhất, hãy coi những người “phản đối” bạn là khách hàng tương lai của bạn. Và họ đang “thách thức” bạn. Cái giá phải trả có thể là một thời gian xích mích, cãi cọ, tranh luận, thậm chí bạn có thể phải tạm cắt những mối quan hệ không cần thiết để tập trung vào công việc. Hãy nhớ, người ta có thể dùng hành động để cản bạn, song không ai ngăn cản được bạn suy nghĩ, trừ khi bạn bản thân bạn cho phép.

Đối với mức giá thứ hai, hãy tin rằng bạn càng gặp nhiều khó khăn, thử thách thì thành công của bạn càng xứng đáng, càng có giá trị. Cái giá phải trả có thể là tiền mất, vài chục triệu, vài trăm triệu, nhưng không sao, đó là bài học giúp bạn tránh được mất vài tỷ sau này. Cái giá phả trả có thể là tật mang, vài vết xây xước, nhưng không sao, ít nhất là bạn còn sống, và đó sẽ là những bài học kinh nghiệm rất quý giá sau này!

Đối với mức giá thứ ba, một mức giá khá đắt, mình liên tưởng đến các đại gia chứng khoán thắt cổ, nhảy lầu trong đợt khủng hoảng vừa rồi. Đồng thời, mình cũng liên tưởng đến Lim Tow Yong, một người đã trở lại thành triệu phú ở tuổi 82 trong entry “Một triệu người bạn tốt“. Nếu bạn phải trả cái giá này, hãy nhớ rằng nếu bạn có thể mất một tỷ đô, tức là trước đó bạn có thể kiếm được một tỷ đô, do vậy bạn hoàn toàn kiếm được một tỷ đô khác!

Có vị diễn giả từng chia sẻ cho mình một điều lý thú về cách dùng từ “chúng ta phải làm sao để đỡ nghèo hơn…” nếu tinh ý thì thấy ngay “đỡ nghèo”… thì vẫn là nghèo. Bên cạnh đó, có một câu mình rất thích “Nếu mục tiêu của bạn là vươn tới mặt trời, thì ít nhất, bạn cũng đặt được chân lên mặt trăng“. Suy ra, nếu chúng ta đặt mục tiêu là sống bình thường thì khả năng rất cao… cuộc đời chúng ta sẽ kẹt ở mức dưới bình thường.

Nếu đã nghĩ, sao không nghĩ lớn. Nếu đã đặt mục tiêu, sao không đặt mục tiêu lớn. Kinh nghiệm của mình là: Đặt mục tiêu đủ lớn để tạo sự thách thức, đủ khác biệt để tạo nên sự thú vị riêng. Ví dụ, mục tiêu giàu nhất thế giới.. có vẻ như khá phổ biến, sao bạn ko thử đặt mục tiêu giàu thứ 99 thế giới???. Cuối cùng, mục tiêu phải đủ đơn giản để bất kì ai cũng có thể hiểu được khi bạn chia sẻ. Ví dụ, mục tiêu của mình là trở thành bạn tốt của triệu người! Rất mong các bạn ủng hộ » WWW.BANBETOT.COM ^^

Chúc các bạn thành công,
Một ngày tốt lành,
Phương Live

P.s. Câu truyện về người bí ẩn vs. Bill Gates… chỉ mang tính chất minh họa cho những rào cản mà ông gặp phải lúc khởi nghiệp… ^^

P.S. Nếu thấy bài viết thú vị, hãy gửi link cho bạn bè và chia sẻ ngay niềm vui này nhé. Ngoài ra, để thuận tiện theo dõi, bạn có thể >> đăng ký nhận email khi có bài mới! <<

P.P.S. Nếu bạn định sưu tầm (copy) bài này về website của bạn, hãy vui lòng ghi rõ "theo mrlive.org" nhé. Mình biết ơn bạn lắm lắm!

P.P.S.S. Bạn có FB? Hãy cùng kết nối và chờ đón quà tặng thú vị từ mình nhé!

»» Comment 4,397 PageViews 65 Love Notes
  1. smile says:

    …em vô tình vào đọc dc bài này thấy rất bổ ích.Em cug đang rơi vào hoàn cảnh lm em thấy m k còn quyết tâm nữa khi mọi người tỏ ra lo lắng  và ngăn cản em thực hiện ước mơ of m …có thể sẽ khó khăn..có thể sẽ có thất bại..nhưng vs ước mơ thì không bjờ dc chùn bước phải k?có lúc em thấy m nên bỏ cuộc…k còn muốn bước tiếp..rồi lại cố vứt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu…để tiếp tục nhưng em thấy rất mệt mỏi…
    Cảm ơn vì bài viết bổ ích này !!!

  2. daobuoc says:

    Hôm nay mình cũng tình cờ ghé vào thăm trang web của bạn và thấy rất hay. Rất mong chia sẻ nhiều trải nghiệm thú vị nữa. Tks!

  3. Techglobal says:

    Đọc xong mới thấy mình còn chưa quyết tâm.Cảm ơn bài viết của bạn..Live

  4. hieuhoc says:

    Anh Live ơi giúp em với thực sự bây giờ em không có quyết tâm để đạt được mục tiêu của mình đã đề ra,ví dụ như phải vẽ sdtd cho môn này,làm bài tập cho môn kia nhưng tại sao em luôn luôn trì hoãn nó thực sự em không có động lực mạnh mẽ để vươn lên,để hi sinh cho mục tiêu của mình.Em cũng đã thử nhiều cách như hỏi tự hỏi mình nhưng chỉ được một chút xíu thôi sau đâu lại vào đấy.Thấy những người khác thành công trong học tập mà em thấy thèm và cũng thấy sợ quá.Em sợ em sẽ không được như họ,sợ bị coi thường,sợ bị coi là một kẻ tầm thường,sống không mục đích,không hành động vì mục tiêu của mình đề ra và thực sự em không thể làm chủ được chính mình nữa,thực sự em rất sợ,em nên làm gì bây giờ?

    • Live says:

      Có một cách là em cứ thử làm… mà mặc kệ những cảm xúc “ko quyết tâm” xem thế nào ^^! đằng nào thì cũng ko chết được mà, sao không thử? đúng không?

  5. Cảm ơn a về những chia sẻ bổ ích. Em đang có 1 vấn đề “nhỏ”. Mới bước vào ngưỡng cửa phổ thông chưa bao lâu, nhưng mục tiêu e đang đặt ra cho chính mình là học làm sao để đậu ĐH, không phải năm lớp 12 mà là ngay từ bây giờ. Vì nền tảng cơ bản rất quan trọng. Đấy cũng chính là mong muốn của bố em…Em mong sẽ thi đậu vào 1 trường Đh tại Hà Nội, với lí do: thứ 1-bạn thân 15 năm của e đang sống và học tại đấy, thứ 2-e là người Khánh Hòa, hay nói cách khác là ng miền Trung hay Nam cũng được ^^. Bạn bè, anh chị ,… hay mọi ng quanh em đều không thích con ng miền Bắc và đưa ra những lí do mà theo e thì “trái chiều”. Em bắt đầu biết đến internet từ năm lớp 8 và ngoài việc học tập, em còn đc giao lưu, quen biết được nhiều ng bạn mới ở khắp nơi.( mà ngộ cái là ng miền Bắc chiếm đa số anh ạ:D) qua giao tiếp e mới hiểu đc con ng họ hơn và muốn sau này sẽ sống, học tập tại 1 môi trường khác để hòa nhập và giúp mọi người quanh mình cũng như vậy. Em thử trò chuyện và chia sẻ với bố, nhưng bố lại không đồng ý và muốn e học tại HCM cùng anh chị. Em không biết cái mục tiêu mà mình đặt ra có khả năng thực hiện được không, khi trong 10 người thì hết 9 người không ủng hộ. Em đang rất bối rối , chỉ biết cố gắng học tập và mong sao có thể thuyết phục được bố mẹ.Em hi vọng anh có thể chia sẻ ! Cảm ơn anh đã lắng nghe. Chúc anh luôn vui vẻ…:)

    • Live says:

      Cám ơn em đã chia sẻ nhé.

      Khi đối mặt với những lựa chọn, anh thường tự hỏi mình 3 câu :

      1, Mình có thích không? Mình có cảm thấy tràn đầy cảm hứng và thích thú khi lựa chọn nó không?
      2, Mình thấy nó có ích thế nào? Nó có mang lại nhiều giá trị cho bản thân mình và người khác không?
      3, Mình có nhích được với nó không? Nó có giúp bản thân mình phát triển và tiến lên không.

      Nếu lựa chọn nào thỏa mãn nhiều nhất 3 tiêu chí trên, anh đơn giản là chọn nó.

      Hãy nhớ, cuộc đời này là của em, em có quyền định đoạt nó. Mọi lời khuyên trên thế gian chỉ là tham khảo, lựa chọn cuối cùng là ở em :)

      Và khi đã lựa chọn rùi, thì cứ thế mà tiến, thì anh tin là em đi đường nào em cũng sẽ đạt được điều mình mong muốn :D

      Hạnh phúc luôn bên em,

  6. Em đã photo 1 số bài của anh live ra để nghiên cứu dần dần hi vọng sẽ ” ngấm ” được những điều anh live chia sẻ
    Cảm ơn anh lắm lắm :X

  7. Anh Phương Live ah!
    ĐỌC TTG,BCT  trước kia em cũng đặt ra những cái xa vời, rồi quyết tâm. Nhưng thực sự em mệt mỏi lắm rồi.DƯờng như cái ục tiêu quá xa với thực sự
    Bây giờ em chỉ muốn đỗ ĐH rồi tìm việc làm ổn định và sống cuộc sống bình thường thôi!
    Cuộc sống của em có quá nhiều …đau đớn và buồn rồi!
    Em chỉ muốn một cuộc sống bình thường thôi! Không mơ ước gì xa với!

    Như  vậy có phải là thiếu quyết tâm không anh?
    Ah! Câu lạc bộ bạn bè tốt ấy!
    ĐIều kiện gì để có thể tham gia và cách thức như thế nào hả anh?

    • Live says:

      Cám ơn em đã chia sẻ, nếu em lựa chọn làm một chú cừu với “cuộc sống bình thường” thì rồi em sẽ thấy để có dc một cuộc sống yên ổn cũng ko đơn giản đâu em (rồi em sẽ thấy!), còn nếu em lựa chọn làm đại bàng và quyết tâm nuôi dưỡng ước mơ của mình, thì anh tin rằng những khó khăn, cảm giác chán nản hiện tại là một cái giá rất nhỏ cho thành công của em sau này. Lựa chọn là ở em, anh chỉ có thể khuyên thế này : Mọi ước mơ đều cần được nuôi dưỡng bằng hành động và sự quyết tâm, dù từng chút từng chút một, song nếu ko làm gì cả thì nó sẽ vẫn chỉ là những mong ước viển vông. Anh tin em sẽ có những lựa chọn phù hợp nhất với bản thân :)

      • unbreakable_94 says:

        ^^
        giống như :“Nếu mục tiêu của bạn là vươn tới mặt trời, thì ít nhất, bạn cũng đặt được chân lên mặt trăng
        muốn có cuộc sống bình thường như mình đã từng mong muốn thì phải đặt mục tiêu cao hơn nhiều và hành động?
        Có những sự lựa chọn thật khó khăn!
        T_T
        phân vân quá! Muốn khóc quá !
        hix hix !!

        • Live says:

          Đúng rồi đó em ^^ Dù sao cũng chỉ là chọn lựa thôi mà, dù em chọn thế nào thì quan trọng nhất là hãy sống với quyết định đó :)

  8. bachduong says:

    Theo bạn là khi học thì sau bao lâu thì nên nghỉ giải lao?

  9. natashi says:

    Đôi lúc tôi cảm thấy chán nản, không biết tương lai của mình sẽ đi về đâu. Rất cảm ơn anh vì bài viết ý nghĩa này.

  10. blue_peach says:

    Chào anh Live! Em muốn anh chia sẻ thêm về cía gọi là trách nhiệm. Thế nào là Trách nhiệm “vừa đủ” ah? Đối với em,giờ nó rất mập mờ. Thời gian qua em hiểu ra được 1 điều là trong bất cứ việc gì nếu mình thể hiện đc tính trách nhiệm thì sẽ tạo đc nhiều thiện cảm và đc đánh giá cao hơn. Nhưng mình nên nhận thức và thể hiện nó như thế nào thì đúng đắn ah? Làm sao để nguời khác không lợi dụng tính trách nhiệm của mình?
    hjj.Trong đầu 1 cô bé như  em có rất nhiều băn khoăn,mong rằng anh Live sẽ giành 1 chút thời gian chia sẻ những kinh nghiệm quý báu.
    hj.Chân thành cảm ơn anh!

    • Live says:

      Cám ơn em đã chia sẻ, nếu em tra từ điển thì ‘trách nhiệm’ được hiểu đơn giản là ‘điều phải làm, phải gánh vác’. Tức là nếu em có ‘trách nhiệm’ đối với một công việc nào đó, thì nó sẽ được thể hiện bằng các hành động của em giúp cho công việc đó được hoàn thành tốt, hoặc tốt hơn nữa. Đôi khi người ta cũng đánh giá ‘trách nhiệm’ của em bằng cách xem em có ‘lo lắng’, có ‘mất ăn mất ngủ’ vì công việc đó không, song anh thấy cách đánh giá đó ko hoàn toàn chính xác lắm, cách tốt nhất là nên đánh giá qua hiệu quả công việc. Nói tóm lại, đối với bất kì công việc nào em được giao, hoặc em nhận làm, em hãy luôn nghĩ cách làm sao để hoàn thành nó một cách tốt nhất với hết sức của em. Và nếu công việc không dc hoàn thành đúng như ý muốn, thì em dám nhận 100% lỗi về mình (vì em là người chịu trách nhiệm chính ^^). Một ngày tốt lành.

      • blue_peach says:

        Cảm ơn anh Live!
        Em hiểu những điều anh nói.Anh nghĩ thế nào về trách nhiệm với chính mình 1 cách đúng đắn???Khi mà 1 người chưa xác định được ước mơ trong tương lai họ muốn làm là gì?Họ chưa thể định huớng rồi sau này cuộc đời mình sẽ làm gì,mình sẽ đi về đâu,chưa có 1 định hướng gì rõ ràng gì cho tuơng lai cả… Họ chỉ biết việc bây giờ của họ là học,chỉ thế mà thôi!!!

        • Live says:

          Live định nghĩa một người ‘có trách nhiệm’ với bản thân, là người đó biết cách tận dụng thời gian quý báu của mình để phát huy sức mạnh sáng tạo và các tiềm năng của mình để làm những việc hữu ích, trước hết là giúp cho bản thân họ tốt lên, sau đó là giúp cho người khác.

          Thực ra, trước hay sau gì thì mỗi chúng ta đều phải đối mặt với những câu hỏi “tôi là ai? tôi sẽ làm gì? mục tiêu của tôi là gì..” cho nên ko có gì phải vội cả. Những người mà em nói… ‘họ chỉ biết việc bây giờ là học’, cũng đâu có vấn đề gì, nếu họ học thật tốt thì quá trình học tập đó cũng giúp cho họ có những phẩm chất, thói quen hữu ích : chăm chỉ, nhanh nhẹn, thông minh, kiên định, chính xác… chính những phẩm chất, thói quen đó sẽ theo họ suốt cả cuộc đời và tạo nên cuộc đời họ.

          Tương lai, Khóa khứ, Hiện tại là một chuỗi nguyên nhân – kết quả. Hiện tại là kết quả của khóa khứ, đồng thời cũng là nguyên nhân tạo ra tương lai. Do vậy, nếu không biết tương lai mình sẽ làm gì, thì đơn giản là cứ tập trung làm tốt nhất những gì mình đang làm trong hiện tại, rồi tự nhiên trong quá trình đó chúng ta sẽ phát hiện ra điều gì là phù hợp nhất với mình.

          Đối với Live, cuộc sống là một quá trình, nơi người ta học hỏi, trau dồi cho mình những phẩm chất tốt đẹp, sáng tạo ra những giá trị hữu ích :)

  11. Linh says:

    Em cũng từng trải qua thời kỳ giống July :) và tự tìm được cân bằng khi đến với BBT. Dù ít để lovenote và hay chọc ghẹo anh :D nhưng thực sự  em luôn dõi theo anh và luôn cảm động về những gì anh đã làm cho em và nhiều người bạn khác :)
     

    • Linh says:

      Bạn July: vẻ ngoài ra sao không quan trọng, những người bạn thực sự  sẽ yêu bạn vì vẻ đẹp tâm hồn. ^^
      Mr Lavie ở BBT bị chọc ghẹo rất nhiều nhưng nếu vote thì anh ấy là top hoàng tử đấy :D

      • july says:

        Bạn Linh: Có lẽ điều Linh nói cũng đáng để suy nghĩ. Nhưng tôi dám thừa nhận rằng tôi có khá nhiều bạn bè, và họ chẳng chút nào quan tâm tôi xấu đẹp ra sao. Chúng tôi là bạn vì đơn giản chúng tôi hiểu nhau, hoặc bởi chúng tôi có chung một hy vọng, một đích đến nào đó. Họ là những người tiếp cho tôi sức mạnh những lúc tôi cảm thấy bế tắc và bi quan nhất. Tôi hạnh phúc vì có họ trong tim mình!
         
        Tuy vậy, đó cũng không hẳn là tất cả những gì tôi cảm thấy. Vì có nhiều khi sự  mặc cảm khiến tôi tự  mình đứng cách xa họ hơn là tôi mong muốn.
         
        Hơn nữa, bạn bè là vậy. Còn công việc thì lại hoàn toàn khác Linh à. Họ không có cảm thông, không có sẻ chia. Họ chỉ đang lựa chọn một thứ  gì đó sáng sủa, long lanh trong số những ứng cử  viên của họ mà thôi. Một cuộc chiến không cân sức cho tôi :)
         
        Than thở vậy cũng nhiều quá rồi phải không :) . Tôi sợ sẽ làm các bạn thấy chán ngán đấy.
        Thực sự  cảm ơn Linh lắm lắm. Có lẽ tôi nên tìm cách xoa dịu tâm hồn mình một chút, trầm lại một chút để tìm lại cho mình cảm giác bình yên. Và tất nhiên là sẽ tiếp tục cố gắng nữa!
         
        Chào thân ái!
        Gambarou!

  12. july says:

    Chào Live! Tôi rất ấn tượng với những bài viết của bạn.
    Tôi là người tâm trạng thất thường lắm. Và khi tôi đang viết những dòng này thì cũng là lúc tôi cảm thấy mình thực sự bế tắc. Bế tắc trong suy nghĩ, động lực và quyết tâm. Mọi thứ dường như quá mông lung và mờ mịt với tôi.
    Tôi không tìm ra được điểm mạnh của mình. Tôi không có ưu thế về ngoại hình (ngược lại, đó chính là rào cản trong công việc cũng như  giao tiếp của tôi). Tôi đã từng có động lực rất lớn khi còn là một sinh viên. Đó là học thật tốt để sau này có  một công việc tốt, giúp đỡ ba mẹ và các em tôi. Chỉ đơn giản vậy thôi. Nhưng sau ngày ra trường tôi chợt nhận ra sự thật phũ phàng. Dù tôi có khả năng làm việc tốt, nhưng tôi không có ngoại hình đẹp thì rất khó để tôi có được một công việc tốt. Tôi cảm thấy cuộc sống thật bất công với mình. Và thực sự  tôi không biết mình phải làm gì với cái thứ rào cản kiên cố này.
    Đã có nhiều lúc tôi quyết tâm học ngoại ngữ  để có thể tìm cho mình một chân trời mới. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, tôi lại trở về trạng thái mông lung như  lúc này đây. Liệu có ngoại ngữ rồi có  giải quyết được vấn đề không. Vì tôi vẫn chỉ là tôi, vẫn chỉ là một người không thể đáp ứng yêu cầu hình thức từ  các nhà tuyển dụng. Thời buổi này có cái nghề nào không cần hình thức dành cho tôi? Và tôi chán nản bỏ bê cả học hành. Thực sự không còn chút tâm ý nào để làm cái việc mà nó có thể sẽ chẳng giúp ích gì cho mình.
    Mọi động lực, mọi quyết tâm đang rời bỏ tôi, đẩy tôi xuống vực thẳm của sự  chản nản và buông xuôi số phận. Tôi sẽ trở thành một ngọn nến không thể bùng cháy dù một chút.
    Cảm ơn bạn, dù chỉ đọc những dòng này của tôi!

    • Live says:

      Cám ơn bạn đã chia sẻ nha. Bản thân mình cũng không có một ngoại hình “gọi là đẹp” theo như mấy tạp chí người mẫu (còn nhớ sau một vài lần cắt tóc, lũ bạn còn trêu là “heo cạo”). Song mình không để ý tới nó lắm, bởi mình luôn tự hỏi hai câu : 1, Cuộc đời cho tôi những gì? 2, Tôi có thể sử dụng chúng như thế nào để tạo ra những điều ý nghĩa? Nhờ hai câu hỏi đó, sau một cuộc hành trình dài, cuối cùng mình đã khám phá ra một vài thế mạnh của mình mà chẳng liên quan gì đến ngoại hình cả, và chúng lại có thể đem lại niềm vui cho người khác. Đó là : 1, khả năng viết; 2, khả năng thiết kế; 3, khả năng làm audio (bạn có thể tham khảo website BBT) . Cuối cùng, thân tặng bạn một bài viết, và một clip. + Những con người nổi tiếng, thành đạt có ngoại hình “khác biệt” + Clip Nick Vujicic – Cuộc đời cho tôi những gì?

      • july says:

        Tôi cảm thấy trái tim mình ấm hơn một chút. Nhưng vẫn còn lại trong đó một sự trống trải và đầy rẫy băn khoăn. Cảm ơn Live rất rất nhiều :)
         
        Có lẽ cuộc đời cũng đã dành tặng cho tôi khá nhiều. Một gia đình đầy đủ cha mẹ. Được học hành tử  tế. Được va chạm để trưởng thành trong cuộc sống. Tôi đang cố gắng suy nghĩ tích cực hơn. Để hiểu rằng mình là một kẻ may mắn.
         
        Song có lẽ, tôi vẫn thất bại trên hành trình tìm ra ý nghĩa của cuộc sống, chẳng lẽ chỉ là những lý thuyết suông thật mơ hồ mà tôi đã bám theo suốt bao năm qua? Vì cuộc sống thực phức tạp và khắc nghiệt hơn rất nhiều. Tôi vẫn tự hào rằng mình là người mơ mộng nhưng không kém phần thực dụng. Liệu tôi có đánh giá quá cao cái gọi là tỉnh táo trong mình? Đâu là thế mạnh của bản thân tôi nhỉ? Tôi đã đi tìm nó từ lâu lắm rồi. Nhưng dường như nó vẫn lẩn trốn. Tôi sẽ làm gì để sống có ý nghĩa đây?
         
        Nhiều lúc tôi sợ mình trở thành tâm điểm của một cộng đồng nào đó. Nhưng nhiều lúc tôi lại sợ mình chỉ như một cơn gió thoảng bay qua cuộc đời, biết tận hưởng cái ngọt ngào tươi đẹp của mọi người nhưng chẳng có mảy may giá trị. Sợ mình chỉ là lãng quên.
         
        Và lúc này đây, tôi vẫn chỉ ngồi băn khoăn. Cảm thấy thật mông lung, và một chút vô vọng. Chưa thể bắt đầu, dù chỉ một chút. Tự  hỏi mình sẽ trong tình trạng này tới bao giờ nhỉ? Thật đáng trách!
         
        Vẫn hy vọng một ngày mai tươi sáng hơn!
         
        Cầu cho các bạn sẽ không rơi vào tình trạng như tôi lúc này nhé.
         
        Thân ái!

        • Live says:

          Cám ơn bạn đã chia sẻ nhá. Theo trải nghiệm của mình, thì số người gặp tình trạng như vậy cũng không ít đâu (nếu bạn tham gia BBT, bạn sẽ thấy mỗi thành viết đều ít nhất đã từng, hoặc đang trong tình trạng đó). Song dù gì đi nữa, thì tất cả đều là một cái giá xứng đáng giúp chúng ta học hỏi. Hãy thử hỏi xem, nếu ko có những trạng thái cảm xúc như vậy thì chúng ta sẽ như thế nào? À mà mình thấy bạn viết rất tốt đó, hay nói cách khác, bạn có khả năng truyền diễn đạt và truyền tải cảm xúc một cách dễ dàng. Đó ít nhất cũng là một điểm mạnh rồi. Khổ cái là trời cho chúng ta đôi mắt hướng ra ngoài, nên người ta ít khi nhìn vào bên trong để thấy và khám phá sức mạnh của mình :)

      • july says:

        Cám ơn Live vì những lời động viên nhé.
         
        Không dám nhận mình viết rất tốt, nhưng những lúc có cảm xúc tôi cũng viết lan man đôi chút (thường là theo trường phái tự  do của cá nhân, viết tay hoặc viết bằng ý tưởng :d).
         
        Tèn ten… chắc mai mốt mình phải kiếm lấy một hệ thống thấu kính để nhìn được xa hơn… bên trong con người mình (để khám phá sức mạnh tiềm ẩn của ai đó :)) .
         
        À, Live cho tôi hỏi nhé. Làm thế nào để tham gia BBT nhỉ?
         
        Thank for reading!

      • july says:

        Cảm ơn Live nhé ;;)

  13. mo hoi va cong suc va mo hoi va cuoc song deu tao nen thanh qua
     

  14. Bài này rất đặc biệt!
    Như một luồng gió làm bùng ngọn lửa khát khao!
    Cám ơn Anh Phương và mọi người.
    Em hy vọng ngày nào đó được cộng tác với các Anh Chị!
    bienxanh08_02@yahoo.com

  15. canhcua says:

    Đã hơn 1 tháng cái quyết tâm của mình trở nên mờ nhạt, mục tiêu đã giảm xuống. Mình đã quên gặp người bạn tốt này hơn 1,5 tháng rồi. Xin lỗi live và xin lỗi bản thân mình rất nhiều. Giờ mình phải lấy lại qưyết tâm đó. Chưa bao giờ muộn! Mỗi ngày phải làm sao tiến gần mục tiêu nhanh nhất!

    • Live says:

      Chào Cua, lâu lắm mới gặp ha. Live có điều này muốn chia sẻ thôi: Sự quyết tâm, về mặt khoa học nó là cảm xúc, nên lên xuống là chuyện thường mà. Do đó, một chiến lược tốt nhất là… trong lúc quyết tâm nhất, có động lực nhất, mình nên tranh thủ làm những điều hữu ích, biến chúng thành các thói quen, thành trách nhiệm … phải làm… thì cho dù có quyết tâm hay không, thì ta vẫn bắt buộc “phải thực hiện” bằng được mục tiêu đã đặt ra! Một ngày tốt lành ^^

  16. wordpress says:

    Quyết tâm được là tốt nhưng thực hiện được mới quan trọng!

  17. coconut says:

    Bài viết của anh thật hay, mỗi lần đọc lại có 1 cảm giác lạ lùng ^^ giống như tìm dc 1 hướng dẫn đến con đường mà em đag tìm kiếm . Cảm ơn anh rất nhiều. Chúc anh 1 ngày tốt lành :) ( hihi, mặc dù giờ đã là 7h tối rồi , học tập anh đấy ;) )

  18. Cancer says:

    Cám ơn bạn nhiều lắm Mr live ah.Mình nghĩ ban nên tổ chức một buổi offline ở hà nôi để gặp gỡ mọi người.

  19. Mỗi khi bạn bè tớ ở Y!M hay ở các 4rum, họ gặp chuyện rắc rối cần được chia sẻ , tớ đều giới thiệu đến blog của Live. Đến mức con bạn tớ hỏi :”Mầy là admin hay là mod của web này thế” (đã bảo là blog còn hỏi admin hay mod hehe). Với cá nhân tớ, blog của Live là một “vùng trời bình yên”, khi nào mỏi mệt, tâm hồn tớ lại tìm về cư ngụ và được tiếp thêm sức mạnh. Có lẽ điều tớ khoái nhứt là Live đã trải nghiệm nhưng cảm xúc đó nên Live diễn tả nó rất thật, không lý thuyết suông như những cuốn motivation hiện nay. Tớ thích nhất câu này : “Nếu mục tiêu của bạn là vươn tới mặt trời, thì ít nhất, bạn cũng đặt được chân lên mặt trăng“. Cám ơn Live !!!! :x

    • Live says:

      Cám ơn bạn nhé, nếu theo so sánh thú vị của bạn thì dự án http://BanBeTot.Com mà Live đang làm sẽ là một “vũ trụ bình an” cho tất cả mọi người đó. Mà khi đó, bạn sẽ là một trong những ngôi sao rất sáng ở đó, tỏa ánh sáng giúp mọi người bình yên ha ^^

  20. hatde says:

    blog của bạn có nhiều bài viết hay thiệt. cảm ơn bạn vì bài viết nghen bài viết rất có ý nghĩa với mình

  21. VanTrung says:

    Bài viết của anh nhắc em nhớ lại câu là thành công không phải là cái đích cuối cùng mà là chặng đường mình đã vượt qua,  càng gặp nhiều thử thách thì thành công càng có giá trị, đúng không anh Live ^^
    “Mọi thứ trên thế giới đều được tạo ra hai lần, và lần đầu tiên, bao giờ cũng là từ trong suy nghĩ của bạn!”
    Em vẫn chưa hiểu lắm câu nói này, anh Live giải thích thêm được không?
    Chúc cho mục tiêu trở thành bạn tốt với một triệu người của anh sớm thành hiện thực, em đang rất chờ đợi web banbetot của anh ra đời đấy!
    Chúc anh một ngày tốt lành!
     

    • Live says:

      Cám ơn em đã chia sẻ. Câu đó hiểu đơn giản là thế này. Như một người nghệ sĩ nặn tượng mà ko có hình mẫu vậy, ban đầu anh ta phải tưởng tượng ra mình sẽ nặn như thế nào trong đầu đã, rồi từ từ mới có một bức tượng đẹp. Hoặc đơn giản nhất là hôm nay trời đẹp, tự nhiên em muốn ra ngoài đi dạo. Và rồi em đi dạo. Thì trước khi em cất bước đi ra khỏi nhà… ý tưởng đi dạo, tận hưởng khí trời đã xuất hiện trong đầu em đầu tiên. Tương tự thế… hiện giờ cái ý tưởng banbetot.com xuất hiện từ trong đầu Live trước, sau đó là được thể hiện trên giấy, và cuối cùng… sẽ trở thành hiện thực ở ngoài đời.

  22. Hai Phong says:

    hay thật ..cám ơn đka nhiều nhế :D

  23. sobien_anh says:

    bạn là người rất nhiệt tình và tỉ mỉ, mình rất thik những người như bạn.cảm ơn lời chân thành của bạn dành cho mọi người.mình muôn chia sẻ 1 câu: chữ đc bao giờ  cũng bắt nguồn từ chữ mất.

  24. Người thành công là người đặt lên chiếc cân cuộc sống những giá trị họ chấp nhận mất đi hoặc phần nào thế và bên đầu kia của chiếc cân chính là điều thành công mà họ muốn. Nói một cách nôm na như  ông bà ta hay giảng đó là: “Cái gì cũng phải có cái giá của nó” ^^. Cảm ơn anh Phương đã chia sẻ. :)

  25. maymay says:

    Sao Mr Live có nhiều bài viết hay thế nhỉ? mỗi lần lang thang trên blog của anh lại tìm được rất nhiều cái hay và bổ ích. Cảm ơn anh nhiều nha!Chúc cho mục tiêu của anh trở thành hiện thực.

    • Live says:

      Cám ơn bạn đã chia sẻ. Hiện giờ mục tiêu mình đặt ra đang dần trở thành hiện thực… càng ngày càng nhiều bạn tốt ^^

  26. nhanhen says:

    Hey Phương, mình cảm thấy nhận thức bản thân về mục tiêu đề ra trong cuộc sống được rõ ràng hơn rất nhiều sau khi đọc bài của bạn. Cảm ơn và Chúc bạn mạnh khỏe :)

  27. Sken says:

    Nếu mục tiêu chúng ta đặt ra không lớn và thậm chí còn ở mức Tb đối với nhiều người nhưng đó lại là nơi ta muốn đến, vậy a nghĩ thế nào ?! A nghĩ sao về 1 người không muốn làm “boss”?! Không phải về vấn đề năng lực mà đó xuất phát từ  suy nghĩ!?

    • Live says:

      Cám ơn Sken đã chia sẻ. Nếu như vậy thì cũng đâu có vấn đề gì, vì mục tiêu đặt ra vẫn đảm bảo yêu cầu tạo cảm hứng để mình vươn tới. Ví dụ, trong lớp toàn học sinh giỏi, một học sinh yếu có thể đặt mục tiêu lên học sinh khá, rồi tiếp tục vươn lên tiếp thành giỏi. Từ “lớn” ở đây vẫn có thể được hiểu là “lớn” so với bản thân mình thì vẫn tốt, quan trọng là ko ngừng vươn lên. Còn vụ Boss, Live nghĩ đơn giản… là những người đó rất tốt bụng, họ đang nhường cơ hội cho người khác. Hãy tưởng tượng xem thế giới sẽ thế nào… nếu tất cả đều muốn làm Boss?

  28. Thomas_Black says:

    Cám ơn anh Live rất nhiều. Bài viết của anh vừa đúng lúc em đang cần thêm “lửa” cho những dự định tương lai. Bật mí với anh, ngày mai sẽ lại là ngày đầu tiên của lần thứ n em đứng dậy và bắt tay gầy dựng lại tất cả. :)

    • Live says:

      Cám ơn em đã chia sẻ. Đôi khi hok cần gây dựng lại tất cả đâu em… có nhiều thứ trong khóa khứ ẩn chứa những bài học ta có thể học, có thể dùng và áp dụng. Giống như ngài triệu phú 82 tuổi trên, khi gây dựng lại cơ nghiệp… ông đâu có cần phải… đi làm quen lại với tất cả những người bạn tốt của mình?

  29. mq_it says:

    Rất hay. a live à. Cái trang này của anh đã thay đổi được em rồi đấy. Lúc trước em cũng có những nét suy nghĩ tuơng đồng như anh vậy. Thật thú vị khi có những chỗ trùng hợp như vậy. Nhưng hoàn toàn chỉ nằm ở trong đầu.
    “Năm 1980, khi được hỏi về mục tiêu đặt ra cho cuộc đời, chỉ có 3% số sinh viên tham gia khảo sát viết ra mục tiêu và kế hoạch thực hiện cụ thể. 13% sinh viên có mục tiêu, nhưng không viết ra giấy. 84% còn lại hoàn toàn không biết (hoặc không có) mục tiêu hay kế hoạch nào.
    15 năm sau, sự khác biệt giữa nhóm có mục tiêu rõ ràng cho cuộc đời mình và 2 nhóm còn lại thật sự gây bất ngờ. Số 13% sinh viên có mục tiêu nhưng không viết ra giấy có thu nhập cao gấp 2 lần những sinh viên không biết mình muốn gì trong đời. Điều gây ngạc nhiên lớn nhất nằm ở nhóm 3% sinh viên có mục tiêu và kế hoạch thực hiện chi tiết: họ có thu nhập cao gấp 10 lần tổng thu nhập của 97% sinh viên còn lại! (trích từ Never Eat Alone)”
    chúc anh một ngày tốt lành

    • Live says:

      Cảm ơn em đã chia sẻ. Đơn giản là hãy viết ra… em có biết anh Trần Đăng Khoa ko? Trên Blog của anh Khoa (http://trandangkhoa.com) có một câu rất hay “Nếu cuộc đời này đáng sống, thì nó cũng đáng được ghi lại…

  30. hòa says:

    cảm ơn anh rất nhiều! bài viết rất hay và có ý nghĩa không chỉ riêng em mà còn cho rất nhiều người

  31. taiptc4 says:

    LIVE À: XIN DÀNH CHO BẠN LỜI CẢM ƠN SÂU SẮC, CHÂN THÀNH, MÌNH RẤT THÍCH CÁCH MÀ BẠN YÊU THƯƠNG MỌI NGƯỜI!

  32. Live says:

    Cám ơn bạn đã chia sẻ nhé! Bạn có thể tâm sự thêm với mình quan phần “Live lắng nghe”. Cám ơn bạn nhiều :)

Gimme a Love Note


Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt