201/2010

Hôm trước tình cờ được đọc một bài viết mang tên”Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?“. Thực sự, mình cảm nhận được không nhiều do lâu nay có điều kiện sống bên cạnh gia đình. Song mình đã suy ngẫm rất kỹ, và nghiệm ra một điều lý thú. Điều quan trọng không phải là bao nhiêu lần bạn gặp người thân, mà là lúc ở bên cạnh họ, bạn làm gì?

Hãy tưởng tượng, bạn có 30 phút bên cạnh một cô gái xinh xắn hay một anh chàng dễ thương, bạn rất muốn làm quen. Nhìn chung, nếu mong muốn đủ mạnh, đa số chúng ta sẽ tìm ra cách khiến cho đối phương ấn tượng, cảm thấy thoải mái, cảm thấy được quan tâm. Có thể bắt đầu từ một nụ cười thân thiện, một lời khen hợp lý, dẫn dắt hai người tích cực tham gia vào một câu chuyện. Khi không khí cởi mở, hai người sẽ có cơ hội trao đổi thông tin liên lạc, rồi hẹn một dịp nào đó gặp lại. Sau khi chào tạm biệt, người đó cảm thấy rất vui vì gặp một người thú vị. Còn bạn, có khi còn phấn khích hơn nhiều, đến tận vài ngày sau, đầu óc vẫn còn miên man nghĩ… về người ấy.

Còn bây giờ, cũng với 30 phút đó, hãy xem bạn sẽ làm gì khi ở cạnh người thân, có thể là anh chị em, đặc biệt là ba mẹ mình? Có bao giờ bạn muốn tìm cách để khiến họ cảm thấy thoải mái nhất, hạnh phúc nhất khi ở bên bạn? Không biết có ai đã từng như mình trước đây không, thực sự mình đã muốn lảng tránh, vì nghĩ rằng họ thật phiền toái. Có thể đối với những người sống xa nhà, cả năm mới về thăm bố mẹ được may ra một lần thì khoảng thời gian đó là vô cùng quý báu, và họ sẽ trân trọng nó, họ sẽ tìm mọi cách để làm nó trở nên có ý nghĩa nhất. Do đó, có lẽ những người suốt ngày bên cạnh người thân thì cũng nên cố gắng làm như vậy. Hoàn toàn đúng, song thực tế thì…?

Mình tin rằng nhiều bạn cũng có hoàn cảnh tương tự mình, đi học, đi làm về, đều có điều kiện quây quần bên gia đình vào mỗi tối, được ba mẹquan tâm” đến từng bữa ăn, từng giấc ngủ… thậm chí là từng buổi đi chơi “Lại đi hả con? Đi đâu thế? Đi với ai? Mấy giờ về? Về cho sớm đấy!“. Rồi cả chuyện tương lai “Nên học trường này trường kia, ngành đó bố mẹ quen biết, có đầu ra con ạ“, cho đến những việc hệ trọng “Này con, đã đến tuổi rồi đấy, con xem con bé, anh chàng này này, bố mẹ thấy nó được lắm…” Về phần người con, nhiều lúc cảm thấy không thoải mái, vì cái mà “Không có gì quý hơn” như Bác Hồ đã nói, là sự “Độc lập, Tự do” có vẻ như đang bị lung lay.

Có nhiều phụ huynh coi “quan tâm” là dành thời gian để lo lắng, dành tiền bạc để mang lại những gì mà họ cho là tốt nhất với con cái. Rất đáng hoan nghênh, họ đã hết mình vì con. Song nhiều lúc sự yêu thương hết mình đó lại bị lầm sang thành kiểm soát, mầm mống của nhiều rắc rối. Bởi đơn giản: “Trao đi yêu thương với một ai đó theo cách của bạn, không có nghĩa là họ sẽ cảm nhận được”, mà có khi lại là cảm giác bị kiểm soát, bị giữ chặt khư khư như kho báu. Lý do là, trong thế giới quan của mỗi người, quan niệm về yêu thương rất khác nhau. Cũng giống như hiện tượng ngôn ngữ, nếu bạn hét “I love you” với người không biết tiếng anh, có thể họ sẽ lầm hiểu sang quát mắng, lớn tiếng.

Có người thì quan niệm yêu thương là được âu yếm, hỏi thăm, lo lắng từng li từng chút một, có người thì nghĩ yêu thương là được tặng hoa, tặng quà, có người thì cho rằng khi có ai đó lắng nghe mình, để mình giãi bày tâm sự mới là yêu thương, có người lại cho rằng cùng hỗ trợ nhau, làm việc cùng nhau tạo ra những thứ lớn lao, mới là yêu thương… cho nên, nếu chúng ta cứ nghĩ rằng ai cũng giống nhau, và cứ Yêu theo cách riêng của mình” thì sớm muộn cũng sẽ đem lại đau khổ. Tình thương thì có thể có thật đấy, song chúng ta đã không hiểu ngôn ngữ của nhau, nên không biết trao đi thế nào cho hợp lý, hoặc là phải đợi đến khi quá muộn…

Tại một buổi hội thảo, người ta đã đưa ra cho khán giả một loạt các câu hỏi về ba mẹ. Câu hỏi đầu tiên, và có lẽ là dễ nhất “Bạn có tin rằng mình yêu ba mẹ không?” Ngay lập tức, cả hội trường nhốn nháo “Tất nhiên rồi, không yêu họ thì còn yêu ai, hỏi gì kì vậy.“. Câu hỏi tiếp theo “Bạn đã làm những gì để thể hiện tình yêu đó?” Hàng loạt cánh tay giơ lên “Ờ thì dịp lễ tết mua hoa, mua quà tặng, rồi về thăm, rồi chia sẻ, tâm sự, thi thoảng đỡ đần việc nhà, việc cửa” có người thì chia sẻ thành thật “Tôi ở xa nhà nên thường xuyên gửi tiền về, hỏi xem ông bà thích gì thì mình mua cho, rồi thuê ôsin để phục vụ, hàn huyên cho ông bà đỡ buồn, tôi nghĩ đó là tốt lắm rồi”…

Câu hỏi tiếp theo “Bao nhiêu người nhớ đến sinh nhật của ba mẹ và tặng quà, hoặc những lời chúc tốt đẹp?” Số cánh tay lần này đã ít đi, “Bao nhiêu người biết đến ngày cưới của ba mẹ, và giúp ba mẹ tổ chức lễ kỉ niệm?” nhiều người đã lắc đầu, số cánh tay giảm hẳn. “Bao nhiêu người hay tâm sự với ba mẹ, biết đến ước mơ, niềm đam mê, sở thích hồi bé của ba mẹ, và thông cảm nếu họ chưa thực hiện được?” Chỉ còn vài cánh tay sót lại. Câu hỏi cuối cùng, “Bạn đã bao giờ ôm ba mẹ, và nói rằng con yêu ba, con yêu mẹ, xin lỗi về những điều con đã sai, và cảm ơn tất cả những gì mà ba mẹ đã làm cho con?” Không còn cánh tay nào, tất cả đều im lặng.

Vị diễn giả nói tiếp “Có thể, ở đây, có nhiều bạn nghĩ là ba mẹ đã không đối xử tốt , thậm chí tệ bạc với các bạn. Song bạn có bao giờ nghĩ rằng, họ đã làm một điều tuyệt vời nhất, là sinh ra các bạn, là cho các bạn quyền được sống, và nuôi các bạn đủ lớn không? Trong khi đã có biết bao ông bố bà mẹ vị thành niên, đã chót lỡ làng mà phá thai, và vứt con mình, máu mủ của mình vào sọt rác ở bệnh viện?” Nói đến đây, đã có người bắt đầu khóc, một trong số họ chia sẻ “Tôi đã ở với mẹ tôi suốt hơn 30 năm qua, nhưng đã không còn làm kịp những điều anh nói nữa, dù chỉ là một lời cảm ơn, mẹ tôi vừa mới mất đột ngột cách đây ít lâu”…

Bạn à, có những thứ chúng ta tưởng như tất yếu, tưởng như đương nhiên mà chưa chắc đã phải vậy. Hãy thử nghiệm lại xem, sự kiện sóng thần Tsunami, đâu có ai nghĩ rằng một ngày đẹp trời vậy, lại là thời điểm kết thúc của biết bao vận mạng. Sự kiện 11/9, đâu có ai nghĩ hệ thống an ninh chặt chẽ vậy, mà lại để thảm họa xảy ra. Vậy liệu ai trong số chúng ta, với tai trần mắt thịt, có thể chắc chắn 100%ngay ngày mai thôi, khi bạn tỉnh dậy, mọi thứ vẫn bình yên. Sẽ không có một máy bay rơi, quả bom nổ, một hòn đạn, mũi tên bay lạc, hay thậm chí là động đất, sóng thần.. Sẽ không có một điều tồi tệ nào đó xảy đến với người bạn thân yêu, hoặc chính bản thân bạn?

Vì vậy, đơn giản là đừng chờ đợi, hãy sống hết mình, yêu thương hết mình cho ngày hôm nay. Hãy làm những việc mà bạn cảm thấy cần thiết, trước khi quá muộn. Dù cho thế nào đi nữa, tất cả chúng ta đều nợ anh chị em mình, ba mẹ mình, ít nhất là một lời cảm ơn chân thành, một cái ôm thật chặt, hoặc một lời xin thứ được lỗi, cảm thông. Cách đây ít lâu, mình đã phá bỏ rào cản, để tâm sự với mẹ mình những điều bao năm giấu kín, và thân thiện hơn với ông anh ruột, rồi lần đầu tiên sau hơn 10 năm chung sống, mình đã khóc, và ôm ba mình, nói lời yêu thương. Một cảm giác rất tuyệt vời, hãy đơn giản là hành động. Và đừng quên để ý đến ngôn ngữ yêu thương của mọi người xung quanh nhé!

Một ngày tốt lành,
Phương Live


P.S. Nếu thấy bài viết thú vị, hãy gửi link cho bạn bè và chia sẻ ngay niềm vui này nhé. Ngoài ra, để thuận tiện theo dõi, bạn có thể >> đăng ký nhận email khi có bài mới! <<

P.P.S. Nếu bạn định sưu tầm (copy) bài này về website của bạn, hãy vui lòng ghi rõ "theo mrlive.org" nhé. Mình biết ơn bạn lắm lắm!

P.P.S.S. Bạn có FB? Hãy cùng kết nối và chờ đón quà tặng thú vị từ mình nhé!

»» Comment 2,366 PageViews 61 Love Notes
  1. ôi! cảm ơn nhưng chia sẻ của anh Live nhé. bai viết của anh làm em thật sự súc động. em đã nhận ra răng, hãy thật sự tha thiết với HIỆN TẠI. cảm ơn, cảm ơn anh LIVE nhiều lắm!

  2. mai says:

    anh à em buồn lắm khi chẳng làm chi được cho bố mẹ mà nhiều lúc cồn làm cho bố mẹ buồn nữa
    bây giờ em hối hận lắm em phải làm gì bây giờ
     

    • Love says:

      xin phép anh live em bon chen tý nhá,
      ko bao h là quá muộn cả bạn ah, tớ nghĩ nếu bạn đã thực sự hối hận thì hãy hành động ngay từ bây giờ đi, hãy làm ba mẹ bạn vui để chuộc lỗi nhg khi bạn làm ba mẹ buồn, điều này ban đầu sẽ khó vì “vạn sự khởi đầu nan” mà. nhg tớ tin chắc khi bạn thấy ba mẹ vui vì nhg việc bạn làm, bạn sẽ muốn làm nhiều nhiều việc nưã để lại đc thấy ba mẹ vui :x chúc bạn mọi ngày tốt lành

      • Live says:

        Cám ơn Love nhá, Love đã nói những gì mà Live có thể chia sẻ với bạn rùi ^^
        Đơn giản là hành động ^^

  3. Love says:

    hix, dường như anh vẫn chưa hiểu hết ý em nói
    em biết nạo phá thai hiện nay đang là vấn đề nóng bỏng và vẫn đang co chiều hương gia tăng. nhg lỗi đâu phải chỉ do các ông bố bà mẹ vị thành niên đó ^^”
    thôi, có lẽ nói thế này về 1 vấn đề nhạy cảm và bao hàm nhiều mặt của cuộc sống thì khó mà có thể nói hết để anh hiểu đc (híc anh lại là boy nữa thành ra càng khó ^^~) nếu anh muốn hiểu thêm về vấn đề này hay có ý định viết về nó thì send mail em  nhé, em nghĩ một vài ý kiến và quan điểm của em biết đâu sẽ giúp anh có cái nhìn mới  về vấn đề này. chúc anh mọi ngày tốt lành :x

    • Live says:

      Hì, nhìn chung cái từ “sọt rác” là nguyên văn lời của diễn giả đó ^^ khi viết bài Live ko có ý đề cập đến vấn đề này nên cũng ko bàn thêm nữa, dù sao cũng cám ơn những chia sẻ của em ha :)

  4. Love says:

    hì, nhg điều anh viết thật ý nghĩa, em cũng đang cố gắng xóa bỏ dần nhg rào cản giữa em va ba mẹ. nhg cho em góp 1 chút xíu ý kiến nhá. ” Trong khi đã có biết bao ông bố bà mẹ vị thành niên, đã chót lỡ làng mà phá thai, và vứt con mình, máu mủ của mình vào sọt rác ở bệnh viện?” <=== câu nói này cho dù là ai nói, nhg nếu ng nói đang muốn chia sẻ, thì nói như vậy là hơi găy gắt với nhg ng đã và đang là “ông bố bà mẹ vị thành niên” trong câu nói, nó sẽ khiến nhg ng trong cuộc thay trạnh lòng và đâm ra ko muốn cởi mở và chia sẻ nữa. đành rằng là họ làm thế là sai, nhg tự họ cũng đã biết điều đó và họ đã hối hận, lúc này họ cần sự thông cảm và sẻ chia hơn là sự lên án từ xã hội, họ muốn đc làm lại từ đầu. vì thế, nếu anh có ý định nhắc tới vấn đề tg tự vậy trong bài viết, em nghĩ anh nên viết sao cho nhẹ nhàng hơn đc chứ ^^!, đây là blog chia sẻ, chắc hẳn anh cũng muốn mọi người đọc nó đều có cảm giác đang đc chia sẻ chứ ko phải bị lên án :) chúc anh mọi ngày tốt lành

    • Live says:

      Cám ơn Love đã chia sẻ nghen. Đọc toàn văn cảnh, thì Live viết câu đó với mục đích nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc “Chúng ta thật may mắn… vì không bị vứt vào sọt rác”. Còn nếu muốn lên án các ông bố bà mẹ đó… thì nếu cần Live sẽ viết hẳn một bài khác hoành tráng hơn. Cũng có thể là cách viết của Live chưa toát được ý đó, vậy nếu là Live, Love có ý tưởng cải thiện như thế nào?

      • Love says:

        uhm, em bít là anh mún nhấn mạnh chủ đề của bài viết này, nhưng anh chỉ  cần… vd nhé, viết thế nì thôi “trong khi đã có biết bao ông bố bà mẹ vị thành niên, vì trót lỡ làng mà phải đang tâm vứt bỏ giọt máu của mình” hoặc “trong khi… vì dại dột mà phải từ bỏ đứa con của mình, để rồi hối hận mãi mãi về sau” ^^” anh dùng cụm từ “vứt con mình vào sọt rác ở bệnh viện” nghe khá gay gắt với nhg người trong cuộc mà lại kòn tội cho nhg sinh linh bị “vứt” đi đó nữa (ko chỉ là vứt ở sọt rác bệnh viện đâu nhé :)) ^^~ vì thật sự  là ai cũng hiểu (không ít thì nhiều) cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào, và với nhg người biết suy nghĩ một chút thôi, thì sau khi đọc bài viết của anh, họ sẽ thấy mình còn hạnh phúc hơn nhiều lần so với nhg đứa trẻ mồ côi ;)
        một điều nữa, em ko hy vọng anh sẽ viết 1 bài để “lên án” các ông bố bà mẹ thành niên, mà là 1 bài viết cảnh báo giới trẻ đừng trở thành nhg ông bố bà mẹ vị thành niên (ko chỉ là về nhân cách mà còn là nhg cách tự bảo vệ mình =>vấn đề hơi tế nhị nhg chúng ta lớn cả rồi, cần phải biết rồi đúng ko? nc ngoài họ dạy về giới tính cho trẻ 12t rùi cơ mà) và chia sẻ, thông cảm với họ, vì như em đã nói ở trên, họ đã biết việc minh làm là sai, và họ cần sẻ chia, thông cảm, cần 1 con đg để họ làm lại từ đầu, chứ ko phải là lên án, chỉ trích :) anh hãy nói về lỗi lầm của họ với thái độ và giọng điệu thông cảm, sẻ chia và cởi mở nhé, em tin chắc họ sẽ thấy an lòng và sẽ đư niềm tin để làm lại từ đầu, vì họ biết còn có nhg người hiểu họ, tha thứ cho hành động cảu họ và sẵn sàng giang rộng vòng tay đón họ thoát ra khỏi mặc cảm tội lỗi :x chúc anh mọi ngày tốt lành

        • Love says:

          hi`, tặng anh 1 câu nói này nhé, đây là câu nói của cô chủ nhiệm cấp 3 của em “con người ai cũng có lúc sa chân vào vũng bùn. hãy cố gắng để thoát ra khỏi vũng bùn đó! có thể bạn sẽ lại sa chân vào 1 vũng bùn khác, nhg thà như thế còn hơn là cứ đứng mãi ở vũng bùn kia để rồi lún dần và không còn cơ hội để thoát ra khỏi nó” hjhj ko đc chính sác nguyên văn lắm, nhg ý nghĩa thì hoan hoàn giống nhau :P

        • Live says:

          Ờ.. cái cụm từ đó là anh chỉ thuật lại lời… diễn giả hôm đó nói thôi mà. vs. đó cũng là thực tế nữa (nếu ko tin em có thể ra các bệnh viện kiểm tra). À còn vụ lên án thì Live nói là nếu cần thôi, hiện giờ thì có lẽ chưa cần thiết lắm đối với Live. Một lần nữa cám ơn em đã chia sẻ ha :)

  5. Linh says:

    Ngày trước em cũng hay tức bố mẹ lắm. Bố mẹ quan tâm 1 cách quá mức làm mình khó chịu. Lúc đấy chỉ muốn hét lên ngay lúc đấy thôi ^^. Nhưng giờ em biết đấy là hành động vì mình mà thôi, tất cả những điều ấy, chỉ mong muốn mình sống tốt hơn, cũng như là “người ấy” đấy, đằng sau những hành động ấy chính là “người ấy” đấy, tất cả là vì mình mà ^^
    Mình có điều này muốn nói ra mà mình cũng hơi xấu hổ, mà cũng cảm thấy có lỗi, ngày trước , từ bé đến h, mình rất ít mời cơm bố mẹ, ngay cả đến năm lớp 11, mình vẫn không nói được, mặc dù trong lòng rất muốn nói, mặc dù chỉ là chuyện “mời cơm” thôi, nhưng khi những việc nó ngấm hàng chục năm, nó sẽ tạo ra rào cản, ngay cả  việc đơn giản” mời cơm” thôi nhưng lúc đó sao mình thấy khó quá. Nhưng rồi mình cũng phá bỏ được rào cản, mình đã nói được, lúc đó sướng lắm ^^, bố mẹ thấy lạ, nhưng cuối cùng họ cũng cười ^^, vui lắm. Chuyện đơn giản vậy thôi nhưng nó cũng làm cho mình có niềm tin rằng hoàn toàn có thể phá bỏ rào cản^^
    Hoặc nếu khó có thể phá, thì cũng không xây thêm như anh Phương nói đấy ^^
    Suy nghĩ tích cực + hành động là những thứ luôn cần rèn luyện ^^
    Bài viết ý nghĩa lắm anh Phương ạ. Bản “yêu thương” kia cũng hay^^

    • Live says:

      Cám ơn Linh đã chia sẻ. Live cũng từng có những trải nghiệm thú vị về việc “mời cơm”. Nhìn chung ban đầu nói cái gì hok quen thì sẽ thấy hơi sượng mồm, đặc biệt là những việc tốt :)) (cám ơn, xin lỗi, mời cơm…). Song khi đã qua được 1-2 lần đầu, thì sẽ thấy rất thoải mái ^^ Bây giờ mời cơm, Live còn mời cả những người nhỏ tuổi hơn mình ;)) (nhiều người có thói quen chỉ mời những người lớn tuổi hơn mình ^^)

  6. Live says:

    Tính đến thời điểm này… ngay sau khi bài viết này của Live được đăng lên báo VnExpress.Net, nó đã được chu du đi khắp hàng trăm website khác ^^

  7. MeMorY says:

    Cám ơn bạn nhiều lắm.

  8. Thuyền trưởng ơi, sao thuyền trưởng không truyền đạt, dạy cho truyền viên nhỉ.Đi trên con thuyền, mà thuyền trưởng chẳng nói gì cả ?
    Một ngày tốt lành
    Thân
    Khoa

    • Live says:

      Này thuyền phó, sao thuyền phó không ngắm cảnh xem chúng ta đang đi đến đâu rồi, mà cứ ngắm thuyền trưởng thế :)) những điều chúng ta học là ở trên đường con thuyền này đi em à. Một ngày tốt lành, Live. P.s: Yên tâm, ngày đó sắp đến rồi :)

      • Thuyền trưởng ơi ! Có thể giúp thuyền phó về NLP, làm chủ cảm xúc ko ?Cảm ơn thuyền trưởng rất nhiều. :x

        • Live says:

          Em nghiên cứu về đạo phật và cách thiền định đi. Live đánh giá nó còn… hoành tráng gấp vài lần NLP đó.

  9. cám ơn bài viết của anh , lúc còn nhỏ em vẫn có những ước mơ quan tâm đến cha mẹ , tự hứa hẹn sẽ thực hiện rất nhiều lần nhưng không bao giờ em làm cả , chỉ là nói bằng miệng rồi cho qua , lâu lâu lại ngồi suy ngẫm , giờ đây em bắt đầu hành động , bằng  lời nói , cử chĩ tuy thời gian này em vẫn chưa quen , còn rất là ngại ngùng với lại hành động cũng chưa được là bao nhiêu , nhưng em tin mình sẽ kiên trì , sẽ làm tốt hơn , làm thật tự nhiên , bằng cả tấm lòng dành cho cha mẹ

    • Live says:

      Cám ơn em đã chia sẻ nghen. Live nghĩ thường bố mẹ sẽ thích nhìn thấy con cái hành động hơn là nói, hi hi. Ví dụ mình ngồi vào bàn học hành chăm chỉ, thi thoảng giúp đỡ ba mẹ làm việc nhà là ổn rùi, à còn đôi khi có vấn đề gì khó khăn (kể cả là đơn giản ^^), có thể hỏi xin lời tư vấn của ba mẹ cũng là một ý tưởng hay đó. Một ngày tốt lành nhé em.

      • ^^ anh Live à , lời nói ở đây , ý em là , khi vào bàn ăn cơm em thưa cha , mẹ ăn cơm , lựa lời nói khéo quan tâm cha mẹ mà cha mẹ ko hay biết chứ hổng phải , lâu lâu nói con thương cha mẹ ……^^ .Thời gian đầu này em thấy ngại miệng , ngại làm , chưa quen lắm anh ạ Cảm ơn anh^^

        • Live says:

          À.. vụ nói chuyện ở bàn ăn ý à. Thực ra Live đọc ở tạp chí khoa học nào đó người ta khuyên lúc ăn uống ko nên xem tivi, nghe đài, nói chuyện… sẽ hok tốt cho tiêu hóa :)) nên nhìn chung ở bàn ăn Live nghe và gật đầu là chủ yếu thôi ^^ nếu em thấy cần thiết thì có thể hỏi han những việc đơn giản thôi, ko cần phải gó bó gượng ép quá đâu :) hihi. Hãy thử xung phong dọn cơm, rửa bát xem sao :D

  10. Mr. Jack says:

    Bài viết rất  hay… mình copy vào blog mình nha ^_^!

    • Live says:

      Cám ơn bạn đã chia sẻ. Mà trang 123yeu.org là Blog bạn à, mình mới ghé thăm và thấy design rất tuyệt vời đấy :)

  11. hoangbachshine says:

    Không hiểu sao mãi mà mình chả lập được tài khoản trên facebook. Có lẽ là do mình ko dành về cái này lắm. Hy vọng sẽ có một buổi ofline nào đó mình được gặp cậu. Còn cái vụ facebook thì để mình nhờ bạn mình vậy.
     

    • Live says:

      Có thể thư confirm lúc facebook gửi cho bạn, bị rơi vào hòm spam/bulk ^^ bạn thử đăng ký và kiểm tra lại xem :)

  12. hoangbachshine says:

    Live! Mình không có tài khoản trên facebook. Mình rất mong sẽ có dịp được gặp bạn ngoài đời. Mình quen 1 bạn học cùng lớp với bạn. Bạn ấy tên là Thương. Cậu biết bạn ấy chứ. Hôm nọ bạn có đến nghe thuyết trình tai Đại học FPT ko?

    • Live says:

      À buổi chia sẻ của thày Yoghesh à, Live có đi, tuyệt lắm. Bạn Thương mình có biết, thi thoảng cũng hay wa blog comment. Còn vụ facebook, đơn giản là lập một cái thôi ^^ Live invite bạn rùi đóa ^^

  13. hoangbachshine says:

    Chào LIVE! Mình rất muốn làm quen với bạn. Rất muốn được nói chuyện với bạn. Rất muốn trở thành bạn tốt của cậu . Mình đang hoạt động tại diễn đàn kynangmem.com . Have a nice day!

  14. bai viet rat cam dong….trong cuoc song e biet rang ai cung quan tam toi bo me minh,du it du nhieu…..doi khi thay cha me lam viec cuc nhoc,hieu duoc kho khan cua cha me day,moi nguoi van chanh long day,van quyet tm phai song tot hon de cha me vui day….nhung thuc su co may ai lam duoc,co may ai thuc su thay doi de tot hon,de cha me vui hon……e tung doc va rat tam dac 1 cau trong cuon “dare to fall” la”neu ban tiep tuc lam nhung gi ban van thuong lam thi ban cung chi nhan duoc nhung gi ban van thuong nhan duoc”……vi the cach tot nhat muon doi xu tot hon,quan tam nhieu hon den bo me de bo me hieu duoc minh la dung quan tam den bo me theo cach minh van quan tam….^^

    • Live says:

      Cám ơn chia sẻ sâu sắc của em nghen. Live cũng thích câu đó lắm. Một ngày tốt lành nghen ^^

  15. tungcano says:

    Tôi đang đọc cuốn 12 Giá trị dành cho giới trẻ. Có một bài học về Gia đình khiến tôi phân vân mãi. Từ khi đọc bài viết này, không những tôi trả lời dc sự nghi vấn đó mà còn có cảm xúc cho bài giảng sắp tới. Cảm ơn live!

  16. water says:

    thanks Phương vì bài viết. Cho tớ chia sẻ chút thêm chút kinh nghiệm của mình nhá. ^-^.
    Ai mà chẳng yêu bố mẹ mình, cơ bản là cách thể hiện của chúng ta thế nào thôi. Tớ thấy, thật sự không cần thiêt phải nói những lời yêu thương nếu các bạn thấy quá khó.
    chỉ đơn giản là chú ý đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống thôi cũng được. thấy mẹ đang nấu cơm thì xông vào bếp nâu cùng, hay đơn giản chỉ là đi ra đi vào, hít mấy món mà mẹ đang trổ tài thôi. Tớ ở xa nhà nhiều rồi, say xe ít về quê lém, cách mà tớ hay làm nhât là gọi điện về nhà, hỏi chuyện này chuyện nọ, linh tinh beng lên, miễn là để nghe giọng bố mẹ. Mỗi lần tớ gọi điện là thấy giọng bố mẹ vui lém, tranh nhau nói chuyện luôn.
    hay hôm 20 -10, gọi về cho mẹ mà chẳng biết chúc thế nào, thế là cứ nói loanh quanh, trên trời dưới đất để cuối cùng mẹ chốt lại cho: ” mẹ biết rồi đấy”. thế là chẳng cần chúc, 2 mẹ con lại cười phớ lớ.
    còn bố tớ, tớ có thói quen là chẳng nhân dịp gì, hứng lên là mua cho bố mấy thứ lặt vặt, cái mũ, cái áo hay  chọn mấy bài hát bố thích nhất và làm đĩa cho bố. mấy cái con con thế mà bố tớ nâng niu kinh khủng, kể cũng vui!!!!!!
    các bạn thấy khó để nói bày tỏ tình cảm của mình thì thử làm thế xem sao. Bố mẹ hiểu hết í mà.
    Đối với những việc thực sự  cần phải xin lỗi, mà không đủ can đảm nói ra thì hãy viết ra nhé. Đó cũng là một cách hay đấy.
    ( theo tớ nghĩ).
    chúc các bạn  ” sống với yêu thương”!!!!!!!!!

    • Live says:

      Cám ơn bạn đã chia sẻ nghen, mình thấy các cách của bạn rất hay đó. Live cũng để ý là những việc nho nhỏ như giúp đỡ ba mẹ rửa chén bát,  đi chợ cùng, hay nổi hứng lên nấu cơm cũng rất hay đóa ^^

  17. Hoangxm says:

    Sự thật ai cũng yêu thương Ba Mẹ cả, dù có những lúc thật bực bội và thậm chí chán ghét Ba Mẹ quá đi. Nhất là khi lớn khôn hơn mới cảm nhận rõ được tình yêu thương của Ba Mẹ, sự hy sinh của Ba Mẹ là vô điều kiện. Những gì Ba Mẹ làm chỉ là muốn con mình được hạnh phúc đây thôi.
    Nhưng nói ra một câu: “Con thương Ba Mẹ lắm” thật sự không dễ dàng đâu các Bạn. Và mình chỉ nói là, nếu Bạn làm được, giá trị Bạn nhận được sẽ tương xứng với nỗ lực ấy.
    Chúc Các Bạn Thành công!

    • Live says:

      Cám ơn anh đã chia sẻ nhé, Live thấy trong các động lực, thì có sự ủng hộ từ phía gia đình là luôn luôn rất lớn, và rất quý nữa. Hôm trước đi ăn cuối năm, Live không nói nhiều, mà chỉ lắng nghe, và cười, phát hiện ra rất nhiều điều thú vị về các thành viên trong gia đình ^^

  18. tấn trực says:

    thank you,http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=Wgsq_lLe6U  wish you happy

  19. kimhoang says:

    chào cậu,
    tớ đã thực hiện những điều như vậy, đã mở lòng mình ra với ba mẹ và chị hai…cảm giác rất tuyệt, giờ đây, tớ có thêm 3 người bạn thật thú vị…quên nữa :P bài viết hay lắm cậu ah :)
    ngày lành nhé :)

    • Live says:

      Cám ơn bạn đã chia sẻ nhá, hi vọng bài viết “Sống với Yêu thương #2″ lần tới sẽ còn thú vị hơn nhìu ^^

  20. lehuong says:

    “Sống với yêu thương”  đơn giản nhưng cũng thật ko đơn giản. Đơn giản bởi ai cũng hiểu, ai cũng biết điều đó là đúng. Nhưng ko đơn giản bởi ít ai có thể thực hiện và “dám” thực hiện đúng những điều đó :)

    Tại sao lại là “dám” ?
    Theo mình nghĩ, dường như  trước giờ, sự hời hợt trong việc biểu lộ tình cảm với bố mẹ, anh chị e đã ăn sâu vào tiềm thức mỗi người, nên khi phải thay đổi, sẽ là thay đổi cả suy nghĩ và hành động của cả người trao và người nhận sự yêu thương đó.

    Chính vì vậy mà chúng ta thường hay ngại ngần, chúng ta ngại phải thay đổi. Thậm chí ngay cả khi đã nghĩ đến việc thay đổi là cần thiết, thì hành động được cũng rất khó vì chúng ta thường e rằng nó khác với mình quá, e rằng có khi bố mẹ sẽ “mắt chữ  O, mồm chữ A”, bảo rằng mình bị làm sao cũng nên. Có lẽ vậy :) … có lẽ chỉ đơn giản vậy mà nhìu ng “ko dám” thay đổi.

    Nhưng chỉ cần 1 lần mình bước qua đc những e ngại đó thì những lần sau sẽ dễ dàng hơn. Hiện tại, mình cũng đang dần dần vượt qua những e ngại đó, để thể hiện sự yêu thương đối với bố mẹ mình. Thực sự mình chỉ mong muốn bố mẹ mình sẽ hạnh phúc và tự hào vì đã sinh ra 1 đứa con …như mình :)

    • Live says:

      Cám ơn Hương đã chia sẻ nghen, chắc chắn là đứa con ấy sẽ còn làm cho ba mẹ còn hạnh phúc và tự hào hơn thế nữa :D

  21. hiep_nth401 says:

    30 Phút – Chất lượng hơn thời lượng. ^^

  22. bambinostar says:

    cảm ơn anh Live nhiều nhiều nha, sống với yêu thương, cái này em làm đựoc với bố mẹ em rùi, còn ông anh trai thì vẫn potay.com ạ :(

  23. codai2810 says:

    5 tháng xa nhà, ra xã hội mới thấy xã hội phức tạp. Vấp váp, lại trở về nhà và không còn muốn xa nhà nữa ^_<
    [phiền admin del cái cmt post nhầm chỗ ở trên :D ]

  24. huyen anh says:

    Bài viết thật ý nghĩa! ” Sống với yêu thương” nghe thì dường như  rất đơn giản nhưng cũng khá nhiều người đang để nó “tạm” ngủ yên.
    Cám ơn anh!

  25. Bài viết rất có cảm xúc và thuyết phục. Cảm ơn anh nhiều.

  26. Ka.san says:

    Cảm ơn Live! Cảm ơn nhiều!

  27. binhyen says:

    thank kiu bai viet cua a nhe, nhung lam sao ma lam dc chu ,kho wa a à.hizz……

    • Live says:

      Làm gì mà khó hở em. Tình yêu có thể thể hiện ra bằng nhiều cách mà. Có khi bố mẹ đơn giản chỉ cần mình đỡ đần việc nhà như rửa bát, quét dọn nhà cửa, hoặc là thấy mình ngồi vô bàn học bài là ổn rồi. Live được nghe kể lại nhiều bạn về ôm ba mẹ, họ nói “Ơ, sao thằng bé/ con bé này hôm nay khách sáo thế” ^^

  28. kimi says:

    bài viết rất hay anh ah.em đang cố thực hiện những điều như vậy,nhưng thực sự thì không dễ chút nào bởi vẫn còn 1 khoảng cách vô hình nào đó đơn giản là vì giữa những ng thân với nhau ko có sự thấu hiểu nhau…………

    • Live says:

      Cám ơn Kimi đã chia sẻ. Em hãy xem rào cản vô hình đó, có phải là do chính chúng ta tạo ra không? Nếu đúng như vậy, thì chỉ có bản thân chúng ta mới có thể phá bỏ chúng. Nếu nó là một bức tường quá lớn, đơn giản là  tháo bỏ từng viên gạch một, chứ đừng xây thêm nữa.

      • kimi says:

        cảm ơn anh nhiu lắm,em sẽ cố gắng từng bước gỡ những viên gạch đó ra,thanks anh nhiu nhiu

      • thịnh says:

        Chào anh Phương, dạo này lười đọc nên ít vào blog của anh. uhm… đọc  đến comment này thì em cũng đã tìm được câu trả lời cho mình. Cảm ơn anh nhiều !

  29. binhyen says:

    thank kiu bai viet cua a nhe.du da doc nhung e cung se van ko lam dc dau.hix

  30. hongsun says:

    Cảm ơn.

  31. èo , em thấy mình mua cây viết bơm mực mà lớp 1 bắt mua ấy , về rèn chữ , rèn luôn tính nhẫn nại , bình tĩnh , rất là tiện lợi , khi nào rãnh thì nhớ làm nghen ^^

Gimme a Love Note


Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt