Tháng 5… một ngày không đặc biệt… nhìn STT mấy bạn ở BBT làm mình nhớ lại… tầm này lũ bạn đang hì hục cày ải cho hai sự kiện được-coi-là-bước-ngoặt-cuộc-đời, còn mình hình như vẫn ung dung theo kế hoạch ôn-thi-thanh-thản… nói chung là thoải mái và kết quả cũng không đến nỗi, 54.5 tốt nghiệp và 28 đại học, đủ để tự hào và tự tin thực hiện lời hứa chia sẻ bí quyết cho BBTer… [...]
Nó đang chán đời. Nó đã nỗ lực nhiều. Song không hiểu sao mọi thứ dường như không bao giờ diễn ra đúng như ý muốn. Mà nó thì lại có quá nhiều ham muốn. Nó luôn cảm giác ngoài kia có những điều rất tuyệt vời nhưng cái thứ đang lù lù chắn trước trước mặt nó là những song sắt rắn chắc, lạnh lùng, sẵn sàng bóp nghẹt bất cứ ý tưởng đào tẩu nào! Nó tự hỏi sao mình lại sống nhỉ? [...]
Ở vùng nọ, có ông lão thông thái rất được các vị vua chúa kính phục. Điều đặc biệt là ông chưa bao giờ đi học, chỉ ngồi nhà mà có thể đưa ra những lời khuyên rất khôn ngoan. Lấy làm lạ, một chàng trai trẻ tìm đến thắc mắc “Tại sao ông không đến trường, không đọc sách mà lại có thể thông tường mọi thứ?”. Ông lão trả lời. “Bởi đơn giản, xung quanh ta có quá nhiều những kẻ ngờ nghệch!” [...]
“Mỗi bộ phim là một cuộc đời, một bài học giúp chúng ta sống một cuộc đời, tuyệt vời như một bộ phim!”. Câu ngẫu hứng này được sáng tác khi mình xem xong Up (2009). Rất ấn tượng với nhạc nền vui tươi, rộn ràng của bộ phim. Mình nghiệm ra một điều: Nếu âm nhạc góp phần làm một bộ phim trở nên thú vị, thì nó cũng có thể truyền cảm hứng sống cho cuộc đời bạn! [...]


mail: hoangphucfx@gmail.com Mình rất muốn được nghe hết câu chuyện... 

